Mười
tám.
Những gì sẽ
chờ đợi ông toán trưởng nếu ông cả gan chống lại cấp trên, đình cái công việc
trọng đại người ta đã tín nhiệm giao phó cho ông chỉ vì cái cớ rất vớ vẩn là đi
mua gạo ở bản Mù Càng? Và rồi khi những cơn mưa rừng đầu tiên đổ xuống, chúng
tôi vẫn còn lò mò giữa rừng xanh núi đỏ, chẳng thấy cái đỉnh Hua Ca ấy ở nơi
đâu thì rồi ông sẽ nói năng thế nào với Ban chỉ huy?
May mắn
thay, ông toán trưởng chưa kịp phạm cái sai lầm tày đình ấy, vào buổi chiều hôm
sau, khi chúng tôi vừa buông bát buông đũa đã nghe thằng học giả reo tướng:
“Có ngừời..
có người đang đi tới..”
Bọn tôi ùa
ra đầu núi nơi thằng học giả đang ngong ngóng xuống đường tuyến chúng tôi mới
phát vài hôm trước. Trời ơi, còn ai đi tới cái nơi u tỳ này nữa ngoài thằng
liên lạc? Bọn tôi reo đến vỡ lồng ngực khi hộc tốc chạy cả xuống chân dốc đón
nó.
“Gạo đâu?
Gạo đâu? Sao mày chỉ đeo có ba lô thôi?
Thằng liên
lạc thở hồng hộc, xua xua tay, hạ cái ba lô xuống quăng cho thằng hộ pháp.
Thằng này đón lấy, hềnh hệch cười:
“Chà, nặng
thế này chắc nhiều cái đớp lắm đây. Thằng cấp dưỡng đâu, chạy lên trước bắc
nồi, nổi lửa lên em”.
“Mày có
mang thư lên không? Mày có mang thư lên không?”
Thằng học
giả vừa hỏi vừa quạt lia lịa cho thằng liên lạc khi tất cả bọn tôi vây quanh
nhìn nó thong thả mở nắp chiếc ba lô. Thịt hộp, đường, sữa, thuốc lá... Chao ôi
mắt tôi hoa cả lên khi các thứ được bây la liệt trên mặt đất đến mức tôi chỉ
thoáng thấy bàn tay thằng học giả chộp lấy một lá thư để lẫn trong tập báo và
công văn rồi chẳng để ý gì đến nó nữa, tôi xé toạc một gói kẹo Hải châu, bóc
vội vàng bỏ vào miệng. Ôi cái vị sô cô la vừa bùi bùi, vừa ngọt ngọt chọc thẳng
vào lưỡi rồi xông lên đến tận chân tóc, chảy xuống tận gót chân. Tôi nhắm
nghiền cả mắt tận hưởng cảm giác lâng lâng khi cái kẹo đã đi hết đoạn đường của
nó và đang yên vị trong dạ dày. Thằng hộ pháp không thèm ăn kẹo, thoắt một cái
nó đã bật nắp được hộp cá chích ngâm dầu và không kịp cho thằng cấp dưỡng hốt
hoảng giằng lại, tôi đã thấy miệng nó nhai nhồrn nhoàm. Ngay đến ông toán
trưởng cũng chẳng chịu ngồi yên, ông bóc ngay một bao thuốc lá, rút một điếu và
bật lửa rít lấy rít để. Ôi, nếu có ai đã từng trải qua những ngày tháng như bọn
tôi, khi chứng kiến cái cảnh đang diễn ra mới cảm thông với người trong cuộc.
Đúng vào lúc cuộc lục soát ba lô thằng liên lạc diễn ra náo nhiệt nhất bất chợt
tôi tôi nghe thấy tiếng cười như thét: “Ha ha... ha ha... ha ha...”
Tựa lưng
vào gốc cây chò chỉ khổng lồ, thằng học giảđang há hốc miệng, từ trong liên
tiếp bắn ra những tràng cười như pháo nổ.
“Thằng học giả
làm sao thế kia?”
Tôi kêu to,
chạy tới chỗ nó đang dang tay chới với ôm lấy gốc cây, hai chân giãy đành đạch
như thằng động dại. Tôi đỡ nó dậy, bị nó đạp cho một cái, rồi lắc đầu quày
quậy:
“Bước đi,
đừng có thằng nào động tới tao”.
“Mày sao
thế? “ -
“Chẳng sao
hết, mặc tao...”
Rồi nó lại
rống lên:
“ Nếu hoài
trên đỉnh Phăngxipăng... Ha ha... ha ha...”
Tôi lắc đầu
quay trở lại chỗ cả bọn đang ngồi:
“Nó điên
thật rồi mày ạ”.
Thằng liên
lạc giải thích:
“Nó nhận
được thư người yêu, sướng phát rồ lên đấy.
Nó cứ hỏi
tao sao lại chỉ có một lá thôi, mày có đánh rơi dọc đường không. Tao mới bảo
còn nữa đấy, còn cả trăm lá nữa kia, có điều cái con đĩ mày nó chưa gửi.”
Thằng hộ
pháp cắt ngang lời thằng liên lạc:
“Mày nói
sai rồi. Nó sướng đâu mà sướng khóc rưng rức rồi kìa! Để tao thoi cho nó một
cái cho tỉnh ra.”
Tôi kéo tay
thằng hộ pháp can mấy đứa cứ để mặc thằng học giả khóc chán rồi phải cười,
chẳng chết được đâu mà lo. Ông toán trởng búng mẩu thuốc đã cháy tới tận tay,
quay sang hỏi chuyện thằng liên lạc. Tôi giở ra tờ báo, đọc chưa hết một trang,
thằng hộ pháp đã nắm cổ áo tôi lôi xềnh xệch: “Thôi thôi, tế sớm khỏi ruồi mày.
“ Rồi nó oang oang gọi mọi người tới chỗ thằng cấp dưỡng đã bây la liệt thịt
hộp, khoai tây rán, lạc rang... Ông toán trưởng sớt mỗi thứ một ít vào cái
xoong phần thằng học giả rồi mở chai rượu cam lần lượt rót mỗi đứa một chén.
Chao ôi, cái thứ nước thánh này, uống vào nó chạy rần rần khắp người khiến
thằng nào thằng nấy mặt mày đỏ tía, hoa chân múa tay cứ như là những gian
truân, khổ ải chẳng hề có trong cuộc đời và cái đỉnh cao tít mù sương này chính
là trung tâm của vũ trụ ở đó duy nhất tồn tại có mấy thằng tôi thôi.
Ấy đấy đúng
vào lúc cơn cao hứng lên tới tuyệt đỉnh của nó, đùng một cái, tiếng súng vang
lên như sét đánh bên tai. Thằng học giả, thằng học giả đâu rồi? Nó không còn
nằm ở cái gốc cây chò chỉ nữa, nó đã biến đâu mất rồi. Tôi thoáng nghĩ tới khẩu
súng thằng cấp dưỡng vẫn dựng đầu võng giờ không còn ở đó nữa. Thôi rồi, trong
cơn tuyệt vọng vì tình, thằng học giả chắc chắn đã tự bắn một phát vào đầu.
Trời ơi, sao tôi không nghĩ tới chuyện đó, cứ phó mặc nó tự hành hạ, tự dằn vặt
để đến nỗi nó phẫn chí lên như vậy Tôi chạy cuồng lên về phía có tiếng súng,
chẳng kể gì tới những gai góc cào rách toang quần áo và da thịt, tôi cứ chạy
mãi, chạy mãi và rồi khi đâm sầm vào một bụi gai mây, tôi nhìn thấy thằng học
giả nằm sõng soài trên một nền cỏ tranh dập nát, cạnh đó vứt lăn lóc khẩu súng
trường và một tờ giấy nhàu nát. “Cộc, cộc, cộc...”, tiếng chim gõ kiến dội
xuống ngay trên đầu tôi. Đôi mắt thằng học giả nhắm nghiền, khi tôi quỳ xuống
nâng đầu nó dậy, từ trong đôi hốc sâu và tối ấy, chợt ứa ra hai hàng nước
mắt...
(còn tiếp)
PHỤ LỤC :
Lời
phát biểu của nhà văn Nguyễn Mộng Giác.
( trong buổi ra mắt "Đi về nơi hoang dã" tại
trụ sở "LittleSaigon Radio "
- Westminster - Quận Cam - California ngày 7-4-2001 )
(tiếp theo)
Chỉ có 5
nhân vật một ông toán trưởng và bốn nhân viên của một đoàn khảo sát tuyến đường
theo lệnh của cấp trên, vạch con đường trên rừng để đến một cái đỉnh mục tiêu
và ông trưởng toán hàng ngày dùng vô tuyến liên lạc với Ban chỉ huy ở đồng bằng
để nhận lệnh là phải tiến về phía đó , thì cái lệnh cấp trên theo ông trưởng
toán tuyên bố , bao giờ cũng đúng cả, tuy là nó sai be sai bét, và do cái việc
chỉ đạo sai đó mà bao nhiêu thảm họa đã xảy ra, và cuối cùng cả đoàn đến một
cái chỗ không phải là mục tiêu , và để gỡ thể diện cho cấp trên có thể nói là
toàn năng đó, ông trưởng toán cũng phải tuyên bố là " chúng ta đến được mục tiêu rồi "
Cái câu
chuyện biểu trưng đó, tuy không nói đến chủ nghĩa cộng sản, nhưng mà đã tuyên
bố cho cả thế giới biết rằng , tất cả những việc các anh làm, chẳng ra cái gì hết trơn, là con số không hoàn toàn,
không có gì để bàn cãi, không có gì để lý luận, không có gì để nói năng, đó là
một con số không hoàn toàn, một sự phủ nhận tuyệt đối và tôi cho đó là một cái
lời gửi gắm mà Nhật Tuấn muốn gửi cho tất cả mọi người , trước hết là đồng đội
của mình, cho thế hệ của mình , và cho
tất cả những người đọc.
NGUYỄN MỘNG
GIÁC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét