(tiếp
theo)
Trong giới nghệ sĩ Hà Nội, Nguyễn Đình Thi đưa ra hai nhân vật
khá độc đáo. Một chàng nhạc
sĩ tên Toàn không rõ vì sao mang tâm trạng :
“ Tôi sống
trên đất nước tôi mà vẫn là người không có Tổ Quốc . Cho đến nỗi trong
âm nhạc, tôi cũng không có quê hương …”
“Lưu đầy và quê nhà” là đề tài
lớn cả chục năm sau nhà văn Pháp Albert
Camus mới đề cập tới, nhưng “ lưu vong ngay trên Tổ quốc mình” lại được ông nhà văn cài vào lời lẽ nhạc sĩ
Toàn mà không dẫn dắt từ cảnh ngộ nào đưa tới khiến nhân vật cứ như “nhảy dù “
vào truyện để phát ngôn cho tác giả về nghệ thuật Việt Nam :
“ Hàng ngày tôi đánh những bản đàn rất hay , nhưng khong có bản đàn nào
mang tâm hồn của quê hương tôi . Tôi muốn viết ra những bản nhạc Việt Nam ,
nhưng từ ý muốn đến sự thực còn cách xa nhau xa quá. Và trong việc làm này ,
tôi còn quá lẻ loi, người xung quanh , bạn bè tôi không khuyến khiách mà lại
dèm pha tôi nữa. Bao giờ có được một nền nhạc mới của dân tộc tôi…”
“
Một nền nhạc mới” của dân tộc theo
ông Nguyễn Đình Thi chắc phải chờ đến sau cách mạng tháng Tám mà thực ra ngay
từ 1937 Nguyễn Văn Tuyên đã có “Kiếp hoa” rất Việt Nam, rồi sau đó Nguyễn Văn
Thương, Đặng Thế Phhong, Nguyễn Xuât Khoát …đã sáng tác những ca khúc mới rất
dân tộc, đã nhanh chóng đi vào và ở lại trong tâm hồn người Việt , có tuổi thọ
và miền đất sống không một bài ca cách
mạng nào sau này sánh nổi.Tới đây phải mở ngoặc giá như đảng cộng sản cướp được chính quyền từ năm 1930 thì chắc chắn chúng ta không có nhạc tiền chiến, không có "con thuyền không bến", "Giọt mưa thu", "Đêm đông"....May thay, mãi tới 1945 cách mạng mới thành công và mãi năm 1950 văn nghệ Diên An mới nhập khẩu được vào VN để biến văn học nghệ thuật thành một thứ sản phẩm của...công, nông, binh.
Chàng nhạc sĩ tên Toàn gặp nhà báo già người Pháp viết
báo Tương lai Bắc kỳ, đám người làm trong tiệm rượu thường gọi là “Tây quăng”.
Ông Tây này gặp được nhạc sĩ Toàn, chẳng
hiểu sao lên cơn “chửi nước Pháp” tàn cơn giá lạnh :
” Tất cả tụi chúng nó ( Tây quăng khoát tay chỉ
những cái ghế không có người ngồi trong tiệm rượu ) , lúc ấy , chúng nó ở đâu ,
hà, tôi hỏi anh , bấy giờ chúng nó ở đâu ? …Anh tưởng tôi không thể ăn cắp ,
buôn culi cao su hay là xin cắm đất làm chủ đồn điền như chúng nó à ? Ai da da…Tong, nước Pháp
tong rồi, chúng tôi ở đây cũng tong. Chúng tôi là một nước già rồi , xuống dốc
rồi, chúng tôi sướng quá, giàu quá cho nên không thể đánh nhau được…”
Cái lối nhìn nước Pháp “tong “ rồi, “xuống dốc “ rồi …chính là
nằm trong “giả thuyết mác xít” về sự giãy chết của chủ nghĩa tư bản. Chỉ tiếc
Nguyễn Đình Thi không còn sống tới bây giờ để chứng kiến nước Pháp đã "xuống
dốc” tới đâu ?
Nhạc sĩ Toàn còn một cô bạn nhạc sĩ người Nga Nina
lưu lạc từ Nga sang Pháp rồi sang Việt Nam. Cùng cảnh nghèo, cùng kéo đàn trong
một tiệm rượu , Toàn và Nina từ tình bạn
dần dà dẫn tới tình yêu . Tìm được một nửa đích thực của mình, lẽ ra hai người
có thể tạo dựng hạnh phúc chung một sự nghiệp, chung một mái nhà, tiếc
thay cái “nhân sinh quan cách mạng” của
ông nhà văn không để yên cho người ta sống, cho người ta hưởng hạnh phúc lứa
đôi, ông “thổi” vào lòng cô Nina “ngọn
lửa của lòng yêu nước” cháy đùng đùng đến độ cô từ bỏ tình yêu, liều mạng “ tìm
về Tổ Quốc:
“ Không biết tôi có thể
được sống mà về thấy lại mảnh đất thiêng liêng của tôi không ? “ .
Và hạnh phúc của tình yêu chẳng hiểu sao lại chịu thua cái mong
ước “cứ nghĩ là một ngày tôi sẽ lại đưọc
đặt chân lên đát Nga, được cúi xuông hôn mảnh đất quê hương thế là tôi lại thấy
như cái cây khô đang sống lại khi mùa xuân đến…”.
Lòng yêu nước tác giả gán cho cô gái Nga ghê gớm chưa ? Chẳng
hiểu sao cái nhà cô Nina này đang yêu và được yêu mà lại như cái cây khô và
phải nhờ tới lòng yêu nước mới sống lại. Nhưng liệu cô có biết rằng đất nước
Nga lúc đó đang rên xiết dưới chế độ độc tài Staline đã giết chết biết bao
nhiêu là văn nghệ sĩ như cô không ? Điều này ông nhà văn biết rõ ; có điều ông
phải dấu không cho nhân vật của ông biết để sự tìm về Tổ quốc của cô được hợp
lý , nếu không , người ta cười ông bốc
phét…
Qua những gì mà ông NĐT mô tả giới “thượng lưu trí thức Hà
Nội”, người ta có thể thấy những người này khó mà “giác ngộ tư tưởng” đi theo
cách mạng. Bởi thế , ông cán bộ cộng sản Khắc chỉ có thể rọi ánh sáng của Đảng
vào đám dân lao động vốn dĩ chỉ thiết cốt với miếng cơm manh áo hàng ngày.
“Họ từ các làng mạc , các
xóm chài chung quanh ven sông, các ngõ phố khu Gia Lạc viên , Hạ Đoan, Máy Tơ,
ở một góc ngoại thành lam lũ của Hải Phòng, đêm nay từng nhóm nhỏ, nhóm nọ
không biết nhóm kia, nhưng theo một đường dây chỉ có họ biết , cùng kéo nhau ra
đây để họp “mét tinh”.
Xưa nay sách động quần chúng xuống đường làm cách mạng
nhất trong lúc thoái trào, mật thám tăng cường khủng bố , người cán bộ tuyên
truyền thường khoét sâu vào những thiệt thòi, bất công gắn trực tiếp với đời
sống hàng ngày dễ thấy – ở đây là chuyên tăng ca, tăng kíp, lương thấp, quỵt
lương…để khơi gợi lòng bất mãn, căm tức
mà vùng lên.
Ông cán bộ Khắc không làm được thế , chắc ông chưa đi sâu đi
sát vào đời sống công nhân, ông chỉ nói chuyện ngoài xã hội
.”Khắc nói về sưu cao
thuế nặng…Ngoài ra , tụi Tây cho bọn tay sai đeo cái mặt nạ “ Pháp Việt bác ái
hội” bày ra các chợ phiên, chụp ảnh , đá bóng, lạc quyên ở khắp mọi nơi để làm
tiền nhân dân ta…” .
Rồi ông lại tố cáo tội ác của Pháp với người cách mạng :
“Tụi đế quốc Pháp lùng
bắt những chiến sĩ cách mạng , chúng nó cấm hết sách báo bênh vực quyền lợi cho
nhân dân , chúng nó bắt giải tán các hội ái hữu lao động để giật lại từng quyền
tự do nhỏ nhất mà chúng phải nhả ra khi trước…”
Tuyên truyền vận động kiểu này là “đánh chưa trúng vào tâm tư
nguyện vọng quần chúng”, bởi lẽ những chuyện “chợ phiên, đá banh, lùng bắt
chiến sĩ cách mạng, cấm sách báo…” đâu phải là chuyện thiết cốt sinh tử của
những người lao động đang ngồi nghe ông cán bộ diễn thuyết.
Sau cùng , chưa biết những người nghe đã “thấm nhuần” tới đâu,
ông cán bộ Khắc đã vội vàng hô hào :
“Không tranh đấu thì
chết. Tranh đấu thì may ra mới sống
được. Nếu chúng ta đoàn kết , tổ chức nhau lại thì tranh đấu được . Chúng ta
cùng cảnh ngộ , người này tranh đấu thì người kia ủng hộ , xưởng này tranh đấu
thì xưởng khác ủng hộ, làng này tranh đấu thì làng khác ủng hộ…”
Ấy thế, cứ hô hào “tranh đấu”,”đoàn kết” chung chung vậy thì
rồi quần chúng biết xoay xở ra sao ? “Đấu tranh với ai ? Đòi cái gì ? Đoàn kết thế nào ?…” – toàn
những câu hỏi bức thiết chưa được trả
lời mà đã kêu gọi theo kiểu “vô sản thế giới liên hiệp lại”.
“ Đừng có để cho tụi đế
quốc Pháp nó phỉnh phờ , lừa dối, nhồi sọ mình mãi. Đứng có giúp đỡ cho nó một
người lính nào , một đồng xu nào . Rồi đây , khi nào thời cơ đến , thì nhân dân
ta sẽ vùng lên , quật đổ chúng nó xuống , giải phóng cho đất nước mình giành
lại chính quyền về tay mình không làm nô lệ nữa…Ngày ấy rồi sẽ đến…”
Không hiểu trong thực tế những người cộng sản vận động quần
chúng ra , nhưng cái kiểu hô hào “chính trị suông “ như Khắc thật khó có người
nghe theo ông :” Anh chị em cố đi tìm
Đảng , chỗ nào nghe có Đảng thì tìm đến…”. Trong thực tế, khi đảng hứa hẹn
nhiều quyền lợi người ta mới tìm tới, còn mới trứng nước, đầy những hiểm nguy
thế này thì “ đảng phải tìm tới dân “ chứ.
Với “cán bộ” trong “cơ quan” như chị Gái ( thường được
nói tắt là xê quy), Khắc thường xuyên dậy chị “ học đọc, học viết, 4
phép tính” và huấn luyện chính trị :
“ Và cứ những tối chị đi
giao thông về cơ quan, thì anh lại giảng chính trị cho chị. Học ra vườn tối, có khi ra một cái gò giữa đồng , Khắc
ngồi trong tối nói lầm rầm cho chị nghe. Anh nói về chủ nghĩa cộng sản , về Mác
Lênin, về chủ nghĩa duy vật , thặng dư giá trị về những nguyên tắc tư tưởng và
tổ chức của Đảng…”
(còn
tiếp)

Hay thật,một ông cán bộ trai tráng,một chị chàng hơ hớ,rủ nhau ra một cái gò giữa đồng...để nói với nhau về chủ nghĩa cộng sản,về chủ nghĩa dáo mác lê,duy vật ,thặng dư biện chứng....
Trả lờiXóaTrong khi chị chàng này còn đang "học đọc,học viết,4 phép tính"...hu hu...
Hay thật,một ông cán bộ trai tráng,một chị chàng hơ hớ,rủ nhau ra một cái gò giữa đồng...để nói với nhau về chủ nghĩa cộng sản,về chủ nghĩa dáo mác lê,duy vật ,thặng dư biện chứng....
Trả lờiXóaTrong khi chị chàng này còn đang "học đọc,học viết,4 phép tính"...hu hu...