( tiếp theo)
Nổi tiếng hơn cả là “ Con nai đen”, vở kịch gây không
ít phiền toái cho tác giả đến mức nhà thơ Xuân Sách phải nhắc tới trong thơ
chân dung :
Bay chi Mặt Trận Trên Cao ấy
Quên Chú Nai Đen vẫn đứng chờ.
Quên Chú Nai Đen vẫn đứng chờ.
Về vở kịch này, Nguyễn Đình Thi đã từng kể với phóng viên báo
Bông Trang Hội VHNT Sông Bé (số 2, tháng
10/1992) :
“Có lần tôi đi Liên Xô dự Hội nghị các nhà văn Liên Xô, được xem vở kịch
rối Vua Nai. Vì không có phiên dịch nên không hiểu đối thoại, chỉ qua hình
dung, động tác của nhân vật mà đoán ra cốt truyện, trong đó có tình tiết hồn
ông vua nhập vào xác con nai.
Khi về nước, vào năm 1950, tôi nghĩ cốt truyện cho vở kịch nói được gợi
ý từ Vua Nai. Vở kịch rối có nhiều nhân vật phụ, trong đó có tay phù thuỷ rất
giỏi, nhưng tôi chỉ tập trung vào một vài nhân vật chính, xoay quanh hai cái ý
chủ yếu là: hồn người nhập vào xác nai và pho tượng đá hễ nghe ai nói dối thì
nó cười, để thể hiện chủ đề tư tưởng: nếu thích nghe kẻ nói dối thì sẽ mất người
nói thật. “
Vậy là trong “Con nai đen”, - phóng tác
theo “ Vua hươu “ của Gozzi, Tô Chiêm
ông vua của thần dân, cũng được một ông lão tặng “một pho tượng có phép, không
biết ai đã tạc nên. Nó biết ai nói thật nói dối. Nghe ai nói một câu không đúng
với ý nghĩ thật trong lòng, thì trên mặt tượng sẽ tức thì biến đổi và pho tượng
đá sẽ cười.”. Mô típ này nếu sử dụng để minh quân phát hiện gian thần , để “sự thật” lột trần cái “giả dối” , để
dân gian hô to “vua cởi truồng” thì rất hay. Tiếc thay Nguyễn Đình Thi không dám
“chơi bạo” thế, chơi “bạo” vậy vào thập
kỷ 1960 nhất định sẽ mắc vào tội “thất trảm” mượn xưa nói nay, mượn con vật nói
con người. Bởi thế ông chỉ dám sử dụng nó trong việc vua…kén vợ.
Các “ứng viên” sẽ phải tới trước “pho
tượng” để được “sát hạch”. Lần lượt tiểu thư Lan, Đạo Đức phu nhân, vài người đàn bà nữa đều bị pho tượng
“lật tẩy” là “giả dối”, không có tình yêu chân thật với vua. Trước đó ,
trong những năm tháng nằm gai nếm mật,
Tô Chiêm đã có người yêu là Quế Nga . Lẽ ra, tới thời “cam lai”, nàng Quế Nga
phải về cung lên ngôi hoàng hậu, vậy mà vì lý do không thể tin được, vì “bảo vệ
uy tín cho Tô Chiêm” nàng dứt khoát dứt bỏ tình yêu :” . Anh Tô Chiêm, anh làm vua cả nước, trăm nghìn mắt nhìn vào, em chỉ là một người con gái quê mùa lam lũ, những
người sang kẻ quí người ta sẽ gièm pha,
nói ra nói vào, cười thầm anh…em yêu anh, cho nên em đã quyết lánh ra khỏi đời
anh. Em đã định không bao giờ gặp lại anh nữa. “.
Nếu đúng vậy
người ta phải nghi ngờ cái tình yêu
Quế Nga dành cho Tô Chiêm liệu có thực là tình yêu ? Tuy nhiên đó chỉ là
cái cớ tác giả gán cho nhân vật để tình yêu thêm phần …thử thách và sau cùng tất
nhiên là nàng Quế Nga phải tìm về chàng Tô Chiêm để lên ngôi Hoàng Hậu.
Đọc đối thoại giữa
“chàng” và “nàng”, giữa “quân vương và ái thiếp” mà lại cứ “anh anh em em” khiến người ta cứ
ngỡ như họ là cặp tình nhân vào thời công nghiệp hoá, hiện đại hoá ngày nay:
TÔ CHIÊM :
“Quế Nga, anh lại có em đây rồi, anh lại được nhìn thấy em thật đây rồi, không
phải chỉ trong giấc mơ nữa.
Nếu trong “Vua hươu” của Mozzi, vở kịch xoay quanh chủ đề “cái
thật và cái giả”,”cái cao thượng và cái
ti tiện”, “cái đẹp và cái xấu” thì trong “ Con nai đen” cảm hứng chủ đạo của
Nguyễn Đình Thi lại trượt theo cái “quán tính” điệu tâm hồn của thời đại : “lòng yêu nước chống giặc ngoại xâm” – đề
tài thời thượng vào lúc đó. Vậy là trong triều chia hai phe. Phe chống “ngoại
xâm”, yêu nước thương dân, dựa vào nước “láng giềng Đông Chiếu ( chắc là nước
Trung Quốc) để giữ gìn bờ cõi gồm có vua Tô Chiêm, hoàng hậu Quế Nga, tướng
Trung Dũng, “lão già”. Phe bán nước hại dân dựa vào nước Tây Qua ( chắc là nước
Pháp ) gồm có : Quận Khung, công tử Đãng…Tất nhiên nhân dân đứng về phe chống
ngoại xâm. Vậy chỉ còn thiếu vai trò lãnh đạo của Đảng nữa thôi là trong kịch
“con nai đen” có cả một cuộc chiến tranh thần thánh chống ngoại xâm y hệt chiến
tranh chống Pháp. Thế rồi phe “bán nước” “ cướp được ngôi chẳng mất một mũi tên
hòn đạn, chẳng mất một ngày nằm gai nếm mật để tổ chức tạo phản, mà chỉ bằng một
“mẹo vặt” khiến vua biến thành một anh ngờ nghệch, cả ngố đến mức…khó
tin. Nguyên là “ông lão” – người đã tặng vua pho tượng đá phát hiện nói dối –
có một con vật thân thiết là “con nai đen”. Trong buổi đi sắn công tử Đãng âm
mưu bắn nó trọng thương đến chết trong niềm thương tiếc của vua Tô Chiêm .Thế
là Quận Khung nhảy ra làm trò lừa đảo. Hắn nói có thể cứu được con nai với điều kiện vua phải …chết thay cho
nó..
Thế là vua Tô Chiêm tình nguyện…chết để
lấy “máu nóng mới chết chưa quá hai khắc
“ cứu mạng con nai. Thật là một sự hy sinh ngớ ngẩn , ngu xuẩn ,
vô lý hết chỗ nói chứ chẳng phải là nhẹ
dạ như các nhà phê bình “nhận xét”. Vô
lý vậy mà “cái sự tình nguyện chết” của vua Tô Chiêm đó lại là cái “chốt” của vở kịch.
Sau khi vua Tô Chiêm chết rồi, Quận Khung bắt hồn vua nhập vào
xác con nai đen, còn chính hắn lại nhập vào xác Tô Chiêm để lên làm vua. Vậy là
từ nay hoàng hậu Quế Nga phải chung sống gối chăn với “hồn anh hàng thịt, da
anh Trương Ba” tức xác của vua Tô Chiêm mà hồn lại tên Quận Khung, đại gian thần.
Nắm được ngôi vua rồi, Quận Khung bán nước” cho Tây Qua, trừ khử trung
thần trong khi đó hồn vua thật trong xác
con nai đen cứ…chạy nhong nhong ngoài rừng, đất nước sắp rơi vào thảm hoạ nô lệ
cho giặc ngoại xâm.
Cái “nút” của vở kịch bị thắt chặt đến thế thì không hiểu ông
tác giả sẽ mở sao đây ? May quá ông lão hát rong già quá, đã đến tuổi…chết .
Lập tức vua Tô Chiêm đang nhập hồn trong con nai đen “dọn” ngay sang xác “lão
già” để được nói năng, đi lại trở lại là con người. Đọc tới đây bạn đọc có thể
thắc mắc : vậy nếu ông lão hát rong chưa
chịu…chết già thì sao ? Thì Quận Khung vĩnh viễn lên làm vua, nàng Quế Nga xinh
dẹp vĩnh viễn làm vợ lão và đất nước vĩnh viễn rơi vào ách ngoại xâm. Vậy là
ông nhà văn đã “cởi nút” chỉ bằng một cái cớ hoàn toàn ngẫu
nhiên nếu không nói là …”có nhẽ đâu thế?”.
Vua Tô Chiêm sống lại thành người
nhưng trong cái xác của ông lão hát rong
thì sao mà cướp lại được ngai vàng, trở lại là Tô Chiêm ngày xưa ? Việc tầy
đình vậy mà ông nhà văn cho nó diễn ra quá dễ dàng chỉ trong một cuộc đấu khẩu
giữa “xác vua” ( vua giả Quận Khung) với “xác ông lão hát rong – vua thật Tô
Chiêm) :
XÁC ÔNG LÃO - Hỡi các tướng sĩ cùng nhân dân, các ngươi hãy nhìn xem
trong kinh đô chúng ta đây, cung điện cổ kính còn chưa hết mùi hôi tanh của giặc
để lại. Về nhà quê, làng mạc đồng áng còn ngập cỏ hoang. Nơi đâu cũng thấy người
già đông hơn trai trẻ,đàn bà nhiều hơn đàn ông. Nơi đâu cũng thấy bà goá vất vả
nuôi con côi. Vậy mà thằng phản nghịch kia lại toan rước quân giặc vào. Nó lại
muốn cho xe ngựa dát vàng dát bạc của bọn cướp nước và lũ chó bán nước chạy
nghênh ngang đầy đường còn chúng ta thì phải cụp đầu, đi len lén trong bóng tối.
Nó lại muốn mắt chúng ta luôn luôn nhìn xuống đất, miệng chúng ta phải khâu lại.
Ta hỏi các tướng sĩ cùng nhân dân, chúng ta có thể đầu hàng quân tây-qua không?
Chỉ mới nghe doạ dẫm vậy
“vua giả” Quận Khung đã chào thua, rút kiếm đâm vào cổ tự vẫn thì không hiểu bản lãnh cướp ngôi biến đâu mất ?
Ngày nay đọc lại “ Con
nai đen” người ta ngỡ ngàng không hiểu vì sao nó lại bị “đánh”. Theo lời kể của
chính nhà văn Nguyễn Đình Thi :
“Vở kịch được Đoàn kịch nói Nam Bộ
dựng…diễn tại Nhà Hát Nhân Dân, đông người xem, không còn vé mà bán..Sau khi diễn,
có hai luồng ý kiến: một là cho vở kịch đặt ra vấn đề triết học sâu, một bảo là
vở kịch phản động, ám chỉ Cải cách ruộng đất - đưa ra hình ảnh kẻ thù bên ngoài
len vào bên trong đánh người thân tín (qua chuyện Quận Khung đánh Trung Dũng).
Trong giới cũng có người như Học Phi đập mạnh vở kịch này.
Một hôm, ông Trường Chinh và Hoàng Văn Hoan đến Nhà Hát Nhân Dân xem. Tôi đứng xa xa, thấy Hoàng Văn Hoan ghé tai ông Trường Chinh nói cái gì đó, tôi thầm nhủ: "Bỏ mẹ rồi!". Sau đó có lệnh cấm diễn. Trong cuộc họp nội bộ, ông Trường Chinh lên án Con nai đen gay gắt lắm, bảo xấu hơn cả "Nhân Văn", ác hơn. Tôi đứng lên nói không đồng ý với nhận xét đó và đưa ra ý kiến của mình. Nhưng sau đó vở kịch vẫn không được diễn.
Một hôm, ông Trường Chinh và Hoàng Văn Hoan đến Nhà Hát Nhân Dân xem. Tôi đứng xa xa, thấy Hoàng Văn Hoan ghé tai ông Trường Chinh nói cái gì đó, tôi thầm nhủ: "Bỏ mẹ rồi!". Sau đó có lệnh cấm diễn. Trong cuộc họp nội bộ, ông Trường Chinh lên án Con nai đen gay gắt lắm, bảo xấu hơn cả "Nhân Văn", ác hơn. Tôi đứng lên nói không đồng ý với nhận xét đó và đưa ra ý kiến của mình. Nhưng sau đó vở kịch vẫn không được diễn.
Tôi hiểu nguyên nhân vì hồi ấy ông Trường Chinh chịu trách nhiệm về Cải
cách ruộng đất, nên khi nghe có kẻ nói vở kịch của tôi ám chỉ Cải cách ruộng đất,
xử trí oan nhiều cán bộ trung thành với Đảng, mới nghi ngờ, thành kiến với vở kịch…”
Quả thực đọc nát cả
sách cũng chẳng thấy “Con nai đen” ám chỉ cải cách ruộng đất hoặc ám chỉ “Đảng
Chính phủ” ở chỗ nào ? Ngày nay giải mã ở đủ các tầng ngữ nghĩa cũng chỉ thấy
câu chuyện có …”nhiêu đó” mà lại mượn của
Gozzi, chẳng nâng được “ Vua hươu” vượt lên trên cái tầm của chính nó theo kiểu
Nguyễn Du viết Truyện Kiều từ “Đoạn trườngTân Thanh” , ngược lại, ngôn ngữ kịch
của “ Con nai đen” khá sơ lược. Nó vẫn chỉ xây dựng được những tính cách “một
chiều”, đơn điệu theo kiểu Moliere chứ hoàn toàn chưa vượt lên xây dựng được những
tính cách nhiều chiều, đa dạng theo kiểu Shakespeares, bởi thế sau này nó cũng
chỉ được dựng lại ở một vở kịch mang tên “Truyền thuyết một tình yêu” vui và
câu khách.
(còn tiếp)




