Nhà văn
VŨ HUY QUANG
(Hoa Kỳ)
(tiếp
theo)
Lại nữa,
“Trên tất cả, toàn sức
nặng cùng uy tín của Cách mạng tháng Mười cùng Quốc tế Cộng Sản đã không hề đặt
sau lực lượng vô sản và nông dân Trung quốc như một lực độc lập riêng rẽ, lại
đi làm sức đẩy cho giai cấp tư sản quốc gia. Vì như thế, đưa đến kết qủa là
càng đi tới gần cách mạng, càng tan nát, các lãnh đạo Cộng Sản càng bị tận
diệt. Cái nền móng tạo ra, về sau lúc nào cũng rung rinh, dù chống đỡ đến đâu
cũng vậy. Và đó, là sự thê thảm của Cách mạng Trung quốc.”(Theo H.R.I)
Nhưng sự thê thảm của cách mạng Trung quốc, theo Roy A.
Medvedev (R.A.M) thì cho rằng, vì Stalin đã đẻ ra Mao: Chính sách ủng hộ Quốc
Dân Đảng của Stalin (Quốc tế 3) là Quốc Cộng hợp tác đã thất bại, nên Tưởng mới
thua, Mao mới chiếm đuợc Hoa Lục. Thê thảm khác nữa, là chế độ Mao y hệt chế độ
“xã hội chủ nghĩa trong một xứ” của Stalin, xứ nào có kiểu cách mạng của riêng
xứ đó, đã đưa đến các nước xã hội chủ nghĩa đem quân đánh nhau (Trung –Xô;
Trung-Việt) và cùng nhau đưa đến sự thờ phụng lãnh tụ…một cách lố bịch.
Sự thê thảm cách mạng Trung Quốcđối với Nga Xô-viết, theo Roy
A. Medvedev, là vì Stalin ủng hộ Mao, cho nên Mao thành công, mới có chế độ
Mao-ist (sẽ nói thêm ở dưới).
Nhưng Stalin là người
thế nào?
Sau khi Stalin chết, (1953) thêm vào những thư của Lênin dọa
cắt đứt liên lạc với Stalin được khám phá, người ta còn phát giác ra vài tài
liệu trong Thư khố đảng, thí dụ, một mảnh viết ngắn của Tito gửi thẳng cho
Stalin được tìm thấy trên văn phòng của Đại Lãnh tụ:
“Đồng chí Stalin, [Tito
viết] Tôi yêu cầu đồng chí ngưng ngay việc gửi khủng bố đến Nam
Tư để giết tôi. Người của tôi đã bắt được bảy tên, một tên đem theo súng lục,
tên khác đem theo lựu đạn, tên thứ ba đem theo bom,v.v. Nếu chuyện này không
ngưng ngay, tôi sẽ gửi đến Moscow một người của tôi thôi, và không cần phải gửi
thêm đâu.(1)“On Stalin and Stalinism” – Roy. A. Medvedev (tr. 145).
Ngay trong mảnh giấy này, đọc kỹ, chúng ta cũng vẫn có nụ cười
được, khi người ta nhớ lại câu,”Áo ông
trắng giữa mây hồng/Mắt ông hiền hậu miệng ông mỉm cười”, và người ta tự
hỏi, không biết “ông” ăn ở thế nào, mà “ông” nhận được lá thư rùng rợn tình
đồng chí như thế?
Đối với người không tin có chủ nghĩa Stalin (Staliniêng), thì
tiêu biểu là Solzhenitsyn, (Bài phỏng vấn Solzhenitsyn tại Thụy Điển, Russkaya mysl, ngày 16 tháng Giêng,
1975) cho rằng “Stalin là người kế nghiệp
Lênin, chỉ theo đường lối Cộng Sản của Lênin một cách mù quáng, máy móc”,
là một lý luận không có dạng khác nào sai lầm hơn, làm nền tảng cho việc chống
chủ nghĩa Cộng Sản: Stalin do Lênin mà ra. Tóm lại, đó là lý luận sai.
Grigrory Tartakovsky nhận định:
“Phải, với sự tai hại của
Stalin tạo ra mà chúng ta vô phúc thừa hưởng, chúng ta đã trả gía qúa đắt, cái
gíá khủng khiếp trả cho bất cứ thành qủa nào có được trong những năm Stalin
lãnh đạo Nga Xô-viết. Đúng thế, phải nhận rằng không còn một đảng Cộng Sản
(kiểu Staliniêng) nào bây giờ nữa […] Ngoài ra, vẫn phải nhận rằng vẫn còn có
những đảng Cộng Sản như Ý, Pháp hay Thụy Điển…vẫn hùng hồn nhấn mạnh vào sự tin
tưởng lý tưởng Cộng Sản, vào sự từ khước đặt niềm tin vào cái chủ nghĩa mà
Stalin đã bóp méo, từng cứ bị gọi là Xã hội chủ nghĩa và Cộng Sản chủ nghĩa.”
(Vremya I my, #15, 1977, tr. 201-3)
Nhiều người đến nay cũng còn tin Stalin thực hiện Cộng Sản chủ
nghĩa song hành chủ nghĩa Dân tộc (Nga). -Thế sao Stalin thủ tiêu chính Dân tộc
mình? - Nếu Stalin làm cách mạng, thì sao lại “cách mạng từ trên xuống”?, - Lại
vừa diệt nông dân lẫn công nhân? - Phải chăng chuyên chính vô sản là chuyên chính
đảng, - Với nước độc-Đảng và Đảng-độc-khối? Đại Nga và Đại Hán có khác gì nhau?
Chủ nghĩa Cộng Sản ở các nước Á Châu, trung thành với đường lối Cha già, theo
truyền thống, (như ở Bắc Hàn…) được gọi là “Mácxít–Khổng giáo”!
Sao chỉ dưới triều đại
Stalin mới có nhiều lối phỉ báng ngược ngạo đến thế?
Chả hạn, Tito là: “1/ Trốtkít, là 2/ Bulkharít, là 3/Phátxít,
là 4/ “Đầy tớ đế quốc”, trong khi nay thì không còn ai nhớ rằng ai mới là người
bị khoác cho tiếng “Trốtkít” đầu tiên! – Đó là Lênin, phải. Chính Lênin là
người đầu tiên bị nhóm sơ khai Bolsheviks-Menshevik đang cãi cọ khoác cho danh
hiệu ấy! Nhưng Leo Trốtki lại không bao giờ được gọi là “Trốtkít”…mà chỉ bị là
“Gián điệp Đức, Chống đảng, phản cách mạng”…mà thôi! Ngoài ra Bulkharin đã từng
bảo Stalin là Trốtkít! Stalin cũng đã tố cáo Bulkharin là Trốtkít!
Trốtkít là chữ thật bí hiểm, được gán cho rất, rất nhiều nghĩa:
Găng tơ; Gián Điệp Đức; Gián Điệp Nhật; Ăn tiền của Nhật; Phản Cách Mạng; Kẻ
thù thâm độc nhất của Lêninnít; Hút thuốc phiện (tin mới nhất từ Việt Nam, trên
Internet năm ngoái); Bôi thuốc độc lên thương binh Cộng Sản, chỗ cần tiếp tế
súng đạn thì chúng không đem tới, chỗ không cần chúng lại đem tới; Chống Đảng;
Chống Liên-xô…Có khi bắt được là bắn luôn; Có khi đưa ra tòa xử án mới bắn;
Cũng có khi không cần xử; Có khi bắt được là bỏ tù luôn…(!) Mặt bên kia của tấm
tranh, là Stalin đứng trên đầu toa xe lửa, vung đoản kiếm đánh tan quân thù!
Còn Stalin? Chính Stalin giúp cho Mao thống nhất Trung quốc sau Thế chiến II.
Rất nhiều học gỉa phương Tây cũng đã nghĩ như thế. Nhưng một học giả Nga, Lev
Kopelev nhận định ngược lại:
“Cuộc Trường Chinh chỉ
huy bởi Mao và Chu Đức trong 1931-33 ngược với chỉ đạo của
Comintern. Mao được bầu làm chủ tịch của Đảng CSTQ năm 1935, lên thay người của
Comintern là Vương Minh, vì Stalin muốn Vương Minh hợp nhất với QDĐ lập thành
‘Mặt trận Thống nhất chống Nhật’ dưới lãnh đạo của Thống Chế Tưởng Giới Thạch.
Từ lúc Nhật chiếm Mãn Châu năm 1931, cho đến tận 1945, Liên bang Xô viết chỉ
thực tâm ủng hộ ‘người làng giềng hiếu hòa’ là Tưởng Gới Thạch về mọi mặt.
Comintern đã tiếp tế cho Tưởng vũ khí cùng kỹ thuật tác chiến, gửi cho Tưởng cả
cố vấn quân sự cùng phi cơ, phi công chiến đấu; trong khi gíup cho quân Cộng
Sản (Tứ Lộ quân và Bát Lộ quân) và trong vùng Cộng Sản kiểm sóat thì tòan những
lời chúc mừng suông, có chăng là, chỉ gửi qua vài Bác sĩ cùng vài ‘cố vấn chính
trị’, mà tòan là nhân viên tình báo, để dò xét ban lãnh đạo CSTQ. Năm 1945, khi
quân đội Liên bang Xô viết chiếm Mãn Châu, chính họ đã chặn không cho quân Cộng
Sản vào tiếp thu. Năm 1946, Stalin, qua áp lực Anh-Mỹ đòi, phải rút quân Nga
khỏi Mãn Châu, thì Mao chỉ được thông báo cho biết tin, sau khi vài sư đòan của
Tưởng đã được Mỹ không vận đến Mãn Châu. Dù quân Mao có gần hơn nhiều, quân
Cộng Sản chỉ thu được vài kho vũ khí của Nhật để lại, hay thu được một số ‘rất
rộng lượng’ từ ‘quân đội anh em’ là quân Nga, như tiếp thu khu giải phóng có
đường sắt xe lửa Miền Đông, cũng là chỉ loanh quanh trong khu vực lân cận mà
Nga đã chiếm, chuyển cho ‘quân Trung quốc anh em’. Trong những năm 1946-48
‘quân đội ‘anh em’ này chỉ được trang bị súng ống tịch thu được từ tàn quân
Quốc Dân Đảng, là súng của Nhật hoặc Mỹ. Họ cũng thu được số lớn pháo binh Sô
viết và súng máy, nhưng là từ các tướng QDĐ đầu hàng. Sự thắng thế của quân
Cộng Sản không làm Stalin vui chút nào – thực ra, Stalin còn lo là khác. Đúng
vào những năm đó, Nam Tư bắt đầu khởi vẻ khó chịu với Stalin, nên cái kẻ ở miền
xa (Viễn Đông) kia là Mao, có thể còn bướng hơn, khó trị hơn, sẽ là kẻ đương
đầu nguy hiểm hơn, mạnh hơn so với Tito, cùng những kẻ bướng bỉnh khác - biết
đâu được - sau này. Cho nên, khi thắng trận cuối cùng, kết qủa không còn cách
gì đảo ngược được, cái thắng của Mao-ít, đang được tâng lên cao trong mọi mặt
tuyên truyền, Stalin đòi hủy ngay hiệp ước giao hòan Xe lửa Miền Đông, Tân
Cương cùng các căn cứ hải quân ở Lữ Thuận, Đại Liên…Cùng lúc là gài vào bằng
được cố vấn quân sự Nga trong tòan thể quân đội Trung Quốc, đến từng đơn vị
một. Chiến tranh Triều Tiên do Stalin
khiêu khích làm Trung Quốc dính vào, thành một trận chiến tranh cục bộ với Hoa
Kỳ, chỉ cốt làm suy yếu Trung Quốc, và tăng gia sự lệ thuộc vào Nga. Đó là tất
cả sự thật lịch sử của quan hệ Xô-Trung…”
(Lev Kopelev, Lozh
pobedila tolko Pravda, tài liệu chưa phát hành [Bài này mới được thể hiện
qua dạng Anh ngữ trong Samizdat Số #1
(Merlin Press, London, 1977 - san
nhuận bởi Roy Medvedev.]
(Roy A. Medvedev “On Stalin and Stalinism”, tr. 143-4)
(còn tiếp)
Bạn Vũ Huy Quang,
Trả lờiXóaNguyễn Ngọc Thuận đây.Tôi cần liên lạc với Ông.
email của tôi rwll70@yahoo.com. Tôi bặt tin ông
từ tối Ông gọi tôi từ cái cabine ở Flagstaff.
cell của tôi: 408-513-4019.vhq.
Xóa