Đời tuôn
nước mắt, trời tuôn mưa (!)
Mấy hôm liền Sàigòn chiều nào cũng mưa. Những cơn mưa chiều sầm
sập, trắng xoá trời đất, chốc lát ngập phố phường, người và xe cứ đội mưa lõm
bõm. Sáng nay lại mưa, trời bung bủng như ốm dậy, người trong quán uể oải, chẳng muốn động chân động tay, chắc
con ruồi đậu mép không buồn đuổi.
Cô Phượng cave ngáp một cái rõ dài, ca cẩm :
“ Đúng ngày lễ quốc khánh lại mưa, trời…đểu thật…!”
Chị Gái hủ tíu an ủi :
“Mưa thì cứ ngồi quán uống càphê…tha hồ buôn chuyện…sướng..việc
gì phải ca cẩm ?”
Thằng Bảy xe ôm cười ha hả :
“ Tại trời mưa làm chị Phượng bể mánh chứ sao ?”
Chị Gái hủ tíu tròn mắt :
“ Mánh gì mà bể ?”
Thằng Bảy xe ôm :
“ Sáng nay ông cán bộ Hà Nội tính đưa chị Phượng đi “bic nic”
Cần Giờ tham quan rừng khỉ…mưa vầy sao
đi…khỉ đâu mà ngắm...vậy chị mới chửi trời “đểu” thật ...đúng không ?”
Cô Phượng cave cáu kỉnh :
“ Bộ mày ăn cơm vắt nằm gầm giường tao sao rành quá vậy ?”
Bà Năm củ cải khẽ khàng
:
“ Cô Phượng chửi cả
trời vậy phải tội chết…”
Gã Ký Quèn lên tiếng :
“ Mưa có phải tại trời
đâu ? Tại ...bác Hồ đó …”
Ông đại tá hưu quát :
“ Thằng Ký Quèn kia…sao
mày dám bảo mưa tại bác Hồ hả ?”
Thằng Bảy xe ôm hùa
theo :
“ Anh Ký Quèn nói bậy
…bác Hồ đang nằm trong lăng mãi tận Ba Đình Hà Nội, mà bác cũng đã đi gặp cụ
Các Mác, cụ Lênin từ tám đời, sao còn "làm mưa" mãi trong Sàigòn ngàn trùng xa cách ?“
Gã Ký Quèn
lắc đầu :
“ Vậy mày không biết "bác Hồ đang sống chuyển
sang từ trần" đúng vào ngày Quốc Khánh
mồng 2 tháng 9 vậy mới có hai câu thơ :
" đời tuôn nước mắt
Trời tuôn mưa ..."
Cô Phượng cave vênh mặt :
“ Quốc khánh năm trước đâu có mưa ? Sao năm nay lại mưa ? “
Bà Năm củ cải ca cẩm :
“ Tại năm nay giá cả đắt đỏ, thất nghiệp tùm lum nên người
khóc, trời cũng khóc…”
Vừa lúc đó ông Tư Gà
nướng xách vào con gà trống to tổ chảng. Cô Phượng cave kêu lên :
“ Í trời…mưa vậy chú Tư vẫn mua gà nướng bán à ?”
Ông Tư Gà nướng lắc đầu :
“ Tao đâu có bán…tao mua về làm đám giỗ đó chớ ?”
Thằng Bảy xe ôm reo lên :
“ Chắc chú Tư giỗ bác Hồ ?”
Ông Tư Gà nướng chối đây đẩy :
“ Không không…tao đâu có giỗ bác Hồ, tao giỗ thằng Ba…”
Cô Phượng cave tò mò :
“ Ba nào vậy chú Tư ?”
Ông Tư Gà nướng giọng chắc nịch :
“ Thằng Ba Dũng chứ còn thằng nào ?”
Gã Ký Quèn cười lớn :
“ Ủa…chả đã chết đâu mà giỗ ? Tối qua tivi còn đưa chả đãi
tiệc phái đoàn quốc tế nhân ngày quốc
khánh mà ?”
Ông đại tá hưu đập bàn quát :
“ Chúng mày láo, dám rủa đồng chí Nguyễn Tấn Dũng chết để mà
giỗ hả ?”
Ông Tư Gà nướng lắc quày quạy :
“ Tôi đâu có giỗ ông Nguyễn Tấn Dũng, tôi giỗ thằng Ba Dũng
cháu gọi tôi bằng bác, chuyên ăn cắp gà dưới quê bị người ta đánh chết năm
ngoái. Còn ông Ba Dũng kia , tiền nhiều như nước Hồng Hà
Cửu Long, đâu có thèm ăn cắp gà…”
Gã Ký Quèn cười ha hả :
“ Giá như được giỗ cả hai ông thì đời hết tuôn nước mắt,
trời cũng hết tuôn mưa…”
Cả quán cười ầm ầm. Riêng ông đại tá hưu đứng chết lặng.
2-9-2012

Giỗ cả hai ông lúc ấy trời sẽ nắng to, trong xanh và đẹp vô cùng!
Trả lờiXóaXem chừng quan làm báo đi lạc qua trang web này rồi chăng? Trang web lethieunhon.com bị phá, cả tuần nay không vào đọc được, không biết nhà thơ thần nhập Hoàng quang Thuận còn thở chăng, hay đã lên núi Yên Tử chơi với thần linh rồi?!?
Trả lờiXóaBác Nhật Tuấn nên cảnh giác, để bọn em còn chỗ để đọc và còm cho quên cái thời đồ đểu này nghe!
Thánh Allah phù hộ Bác.
Khánh Minh
Cảm ơn bạn Khánh Minh.
XóaĐi làm về trễ vừa ăn vừa vô nhà anh. Đọc bài này tôi phun cả cơm luôn. Ặc Ặc...
Trả lờiXóa