Còn 3 tuần nữa mới rằm tháng Tám phố xá Sàigòn đã tràn
ngập bánh trung thu. Sáng nay nhác thấy xe chở thùng to tổ chảng chạy vào sân
ông đại tá hưu, chị Gái “hủ tíu” trầm trồ :
" Bánh trung thu đó. Chắc toàn loại cao cấp mấy
trăm ngàn một ký lận ?"
Cô Phượng cave bĩu môi :
" Mấy trăm ngàn nhằm nhò gì ? Đã gọi cao cấp phải
tiền triệu !"
Chị Gái hủ tíu lè lưỡi :
" Sao mắc dữ vậy ? Bộ nhân thịt hổ ?"
Gã Ký Quèn chen ngang :
" Thịt hổ có gì ghê gớm
? Mấy hôm trước công an Hà Tĩnh mới bắt vụ vận chuyển 4 con hổ sống kìa.Nhưng
bánh trung thu nhân thịt hổ bố ai dám ăn. Tụi nó nấu cao cho lão thành cách
mạng đó…”
Thằng Bảy xe ôm reo lên :
" Hèn chi...lễ quốc
khánh mới rồi ti vi chiếu các cụ …cụ nào cụ nấy đỏ phây
phây cả. Còn lâu các cụ mới chịu xuống âm phủ
khai hội với cụ Hồ..."
Ông đại tá hưu quát lớn :
" Thằng Ký Quèn nói
bậy, làm gì có chuyện giết hổ nấu cao cho lão thành cách mạng ? Thằng Bảy xe ôm
cũng nói láo . Bác Hồ đâu sống dưới âm phủ ?"
Cô Phượng cave cười rinh rích :
" Bác không dưới âm phủ thì bác ở đâu chú Ba
?"
Ông đại tá hưu :
" Bác ở trong lăng
ngoài Hà Nội chớ đâu ?"
Thằng Bảy xe ôm xua tay :
" Sai rồi...sai
rồi...ở đó chỉ có xác của Bác thôi . Bác
đâu có sống ở đó..."
Cô Phượng cave ríu rít :
"Bác không sống trong
lăng thì Bác sống ở đâu ?"
Thằng Bảy xe ôm cười lớn :
" Vậy chị không nghe
báo đài vẫn nói à ? Bác Hồ sống mãi trong lòng chúng ta đấy thôi..."
Cô Phượng cave đưa tay lên
bụng kêu lớn :
" í chết mẹ...ở trỏng
làm sao sống ?"
Ông đại tá hưu quát :
" Đó là nói theo nghĩa
bóng thôi ! Cấm chúng mày không được tán bậy theo nghĩa đen."
Gã ký Quèn chen vô :
" Nghĩa bóng là sao ?
Nghĩa đen là sao chú Ba ?"
Ông đại tá hưu giảng giải :
" Nghĩa bóng là lòng
thương tiếc kính yêu còn nghĩa đen là ...ruột non ruột già đó..."
Cả quán cười ầm ầm. Ông đại
tá hưu cáu quá, quát :
"Là tao nói ví dụ cho
tụi bay đừng có tán tầm bậy ..."
Gã Ký Quèn cười to :
" ủa ... nãy giờ có ai
nói tầm bậy gì đâu ? Toàn chú Ba nói không à ?"
Chí gái hủ tíu bưng cà phê tới cho ông đại tá hưu, xua xua tay :
" Thôi thôi...tốp
tốp...không nói chuyện đó ...con chỉ hỏi chú Ba có phải người ta mang bánh
trung thu biếu chú Ba không ?"
Ông đại tá hưu gật đầu hãnh
diện :
" Đúng đó...Ngoài Hà Nội mới gửi vào bánh trung thu Long
Đình An Quý 4,5 triệu đồng/hộp. “
Chị Gái hủ tíu la hoảng :
“ Í mèn ôi…bánh quỷ gì mắc vậy ?”
Ông đạ tá hưu hãnh diện :
“ Nhân bánh toàn sơn hào hải vị đông trùng hạ thảo, nhân sâm,
vi cá, yến sào, trứng cá hồi, cua huỳnh đế, bào ngư Bắc Kinh, tôm wasabi, sò
điệp Hongkong. Vỏ hộp bằng gỗ quý, có tranh An Viên với chốt mạ vàng, bên trong
ngoài 8 chiếc bánh còn có rượu tây, trà tàu hảo hạng …”
Cô Phượng cave phù mỏ :
" Bánh vậy đã ăn thua gì ? Chú cán bộ Hànội kể có loại Vương
Kim Tri Ngộ giá tới 12 triệu đồng lận.”.
Gã Ký Quèn văng tục :
" Mẹ kiếp, bánh trung thu đắt vầy chỉ để đút lót
quan trên. Dân nghèo chỉ đứng ngó..."
Cô Phượng quay sang ông Ba đại tá
hưu:
" Sao ngoài Hà Nội không biếu chú loại Vương Kim
Tri Ngộ ?”
Ông đại tá hưu thật thà :
" Tao làm gì được biếu thứ
đó. Anh em ngoài Hà Nội gửi vào nhờ tao mang
biếu mấy anh thành uỷ đó..."
Cô Phượng cave
:
" Gửi biếu thành uỷ lại càng phải đắt tiền chớ .”
Thằng Bảy xe ôm gạt ngang :
" Nhầm chết . Bánh trung thu biếu thành uỷ lại
càng cần loại rẻ tiền . Trăm mốt trăm hai một hộp được rồi. Vậy mới là quà đúng mức tình cảm".
Cô Phượng cave cười rú :
" Mày xui dại chú Ba đó hả Bảy ? Đã gọi đút lót tận thành uỷ mà chỉ có hộp
bánh trung thu trên trăm ngàn thì nó quăng mẹ vào thùng rác tống cổ mày ra cửa
..."
Thằng Bảy xe ôm gân cổ cãi :
" Chị Phượng lại nhầm nữa. Chả cần Long Đình An Quý với
Vương Kim Tri Ngộ con mẹ gì ? Bánh bình
dân một trăm 4 cái cũng được, nhân đậu đen, nhân thịt chuột gì cũng xong miễn
là có cái đếm đếm ở trỏng..."
Chị Gái hủ tíu thắc mắc :
“ Cái đếm đếm là cái gì ?”
Gã Ký Quèn chen ngang :
" Đô la Mỹ chứ còn cái gì ?”
Cô Phượng cave cười rinh rích :
“ Vậy nhất hạng là bánh trung thu nhân...đô la ."
9/9/2012

Sao không lấy đô la bọc bánh trung thu, có phải nhất cử lưỡng tiện, cộng với tinh thần tiến công cách mạng và tính bộc trực của dân tộc không ?
Trả lờiXóaCác bác nhà mình sống trong sạch đâu biết xài đô la.Bọc ngoài mấy bác tưởng tiền mả đem đốt hết thì phí.
XóaGiời ạ, đô la thật các bác ấy đốt còn quá tiền mả đấy chứ . Thôi thì các bác thích đốt thì cứ để các bác ấy đốt, phận chúng mình chỉ có nhiệm vụ cúng tiền cho các bác ấy thôi .
XóaVâng, các bác ấy rất trong sạch, ăn xong đi xúc miệng, xỉa răng rất kỹ đến 3-4 lần .
Ăn bẩn quen rồi việc gì các bác ấy phải xúc miệng.Bánh là cớ thôi, tiền mới là chính!
Trả lờiXóaĐúng là thời đồ đểu!
Trả lờiXóa