Tranh ĐINH QUÂN
Vâng, đừng tưởng chết là rũ sach mọi sai lầm, tội lỗi, mai sau người đời sẽ tính sổ , sẽ “đo lại bước anh đi”.
Một đồng chí cộng sản, sau 20 năm làm cách mạng, ngực gắn huân chương, bỗng một hôm tự phân thân tách mình ra làm đội : tôi và hắn.
Tôi là con người hiện tại và hắn là con người 20 năm trước chưa tha hóa, chưa đồi bại, vẫn nguyên chất cách mạng.
Và “hắn” chỉ mặt mắng “tôi” :
“Anh làm những điều trái với lẽ thường
trái với con người biết yêu thương suy nghĩ '
như hết tin ở con người
anh quay lưng với đồng chí “
và tệ hại hơn nữa :
“Người xưa khi nghe điều dở
lau mặt rủa tai
ngày nay trước cửa tai anh
giọng hót hay
tiếng vỗ tay
Lấp đầy ngưỡng cửa
Sự thật đứng ngoài lắc đầu
Không vào được nữa?
Anh quay mặt vào tường
gặm nhấm những trang sách cũ
Cứng khô như một mẩu bìa”
Thật đáng kinh ngạc, ngay từ năm 1957, nhà văn Hoàng Yến đã sử dụng kỹ thuật “phân thân” ( dedoublement) táo bạo viết một bài thơ sám hối còn nóng bỏng giá trị thời sự cho đến tận bây giờ.
HẮN
HOÀNG YẾN
Tôi ngồi một mình
Trong đêm hè óng ánh
Trên ngực rạo rực
tấm huân chương vừa lĩnh
đợt cải cách đồng bằng
Trời không trăng
nhưng có muôn sao nhảy múa
lòng vui bốn bề mở cửa.
Hắn bỗng đến
từ đâu
nào biết từ đâu?
Từ ánh sao băng hay từ bóng đêm sâu
Hắn vỗ vai tôi: Chúc mừng đồng chí!
Thật kì dị
giọng hắn quen như từ thuở xa nào
tôi nghĩ mãi không sao nhớ nữa
mặt hắn trẻ măng râu ria tua tủa
một bộ đồ xanh
một mớ tóc xù
Trông dáng hắn như tên tù vượt ngục. .
Hắn lễ phép nhìn tôi xin lỗi:
quấy rối phút vui
Rồi hắn kể đầu đuôi:
"Ngày hai ta mới gặp .
Thuở ấy chúng ta đi khắp .
với một câu hỏi trong đầu .
Vì đâu nước mắt đóng băng lòng đất ?
cửa trời đâu thiếu nụ cười?
quả đất triệu năm vẫn sống
vẫn chưa đến tuổi làm người?
phải đem nụ cười xuống đất
nước mắt phải thành giọt ngọc
từ bóng đêm ta gieo hạt vui
từ khổ đau lại nảy nụ cười
chúng ta nhìn ra chân lí
chúng ta trở thành đồng chí.
Từ ấy đến nay
sông trôi bao nhiêu nước
gian khổ ngọt bùi
đường đời chung bước
Gặp lại anh đêm nay
Thì ra anh đi ngược "
Hắn chỉ tôi vào ngực .
nơi tấm huân chương:
“Giận anh tôi không muốn giận .
thương anh tôi cũng không thương .
Anh làm những điều trái với lẽ thường
trái với con người biết yêu thương suy nghĩ '
như hết tin ở con người
anh quay lưng với đồng chí
anh không nhớ công người .
từng dựng lại cuộc đời
Con người biết tạo ra ánh sáng
(ánh sáng không chỉ ở mặt trời)
Nay vì đâu
chữ đồng chí không còn tha thiết
Như ngày nào mới biết gọi nhau. .
Vì trong mắt anh
tôi không còn là đồng chí .
mà chỉ là một phạm trù ý nghĩ
một thành phần màu sắc đỏ đen
anh thấy đâu con người bằng xương bằng thịt
có bao khát vọng lo âu
tôi vui tôi khổ hay tôi sầu
anh không biết rõ .
Hai ta kề ngực sát đầu
Tâm tư vẫn cài then kín ngõ.
Người xưa khi nghe điều dở
lau mặt rửa tai
ngày nay trước cửa tai anh
giọng hót hay
tiếng vỗ tay
Lấp đầy ngưỡng cửa
Sự thật đứng ngoài lắc đầu
Không vào được nữa?
Anh quay mặt vào tường
gặm nhấm những trang sách cũ
Cứng khô như một mẩu bìa
Rồi anh nhếch mép vểnh ria
- Chỉ mình ta ôm cờ cách mạng
chỉ mình ta phát ra ánh sáng".
Giận run người tôi vụt đứng lên
Hắn điềm nhiên ấn tôi ngồi xuống
Rõ ràng hắn ở trong thế mạnh .
nhưng giọng hắn đổi chiều thủ thỉ âm vang:
"Chúng ta đi vào lúc ngày dựng đêm tàn
Cuộc sống hai bề sáng tối
Có ánh sáng làm vết thương nhức nhối .
Có bóng đêm ủ tư tưởng lớn thành hình .
Nhất nhất ngoài đời
không như trong quyển sách kinh .
Lời hắn thiết tha cảm động
làm tôi mắt thấy rưng rưng
Hắn vụt phá lên cười tiếng cười lanh lảnh
Tôi nghe phát lạnh sống lưng
Mắt hắn trừng trừng
như soi thấu nguồn tim cội óc
"ông bạn ơi? Thôi đừng vờ khóc!"
Rồi hắn nhìn tôi chòng chọc .
với một giọng tiên tri:
“Anh đừng tưởng chết là hết nhiệm kì"
Người đời
Mặt trời
mai sau đo lại bước anh đi
đánh giá
bóng ngả?
Lời chưa dứt hắn quay lưng đi thẳng
Câu cuối cùng vẫn còn văng vẳng:
"Mỗi sai lầm phải buộc chỉ cổ tay
đừng ngủ ngày trên chiến thắng". ~
Hắn là ai?
Một hoài nghi trĩu nặng
một lãng quên nổi loạn
một ảo ảnh xa vời
Hắn là ai?
Tôi chợt nhớ ra rồi
Hắn là Tôi hai mươi năm trước '
Khi vượt tù trốn lên mạn ngược
Cùng tôi, hắn ăn đất nằm sương
trên mọi nẻo đường rủi ro may mắn . '
làm sao tôi đã quên hắn
làm sao tôi đã quên tôi.
1957

"Đừng tưởng chết là hết nhiệm kỳ"
Trả lờiXóaHay quá, cám ơn nhà văn Nhật Tuấn đã cho đăng lại bài nhà thơ Hoàng Yến. Đúng là bài thơ đầy vẻ tiên tri và dự báo. Chết không thể rũ bỏ trách nhiệm. Người đời, con cháu sẽ đào mả kẻ có tội( nhất là tội với dân, với nước) lên nguyền rủa!Tiếng xấu còn mang mãi đời đời, kiếp kiếp!
Lịch sử sẽ chỉ ra bậc vĩ nhân và kẻ tội đồ .Điều đó dĩ nhiên rồi ! Nhưng trước khi lịch sử làm nội dung đó thì đã có những nhà văn dám dùng ngòi bút THẲNG để nói lên sự thật thì thực là quả cảm . Có lẽ sau bài này thì Cụ bị gác bút phải không bác Tuấn ?
Trả lờiXóaBị đi cải tạo 3 năm và " Bị gác bút" hay theo lối nói thông thường là "cấm bút".Cảm ơn Bọ quan tâm.
Trả lờiXóaQuá hay!!! kẻ thù lớn nhât cuả con người là chính bản thân mình, các đồng chí Cộng Sản cầm quyền hãy mở thật to mắt ra...
Trả lờiXóaCác đồng chí cọng sản bây giờ chỉ nghĩ đến một ,hai nhiệm kỳ thôi,còn sau đó tự nguyện sang nơi Tư Bản giãy chết ở để chịu cảnh giãy chết với "nó"
Trả lờiXóaTại sao đảng không làm một cuộc trắc nghiệm tìm hiểu xem có được mấy % dân tin vào lời đảng nói nhỉ?
Trả lờiXóaCó trắc nghiệm. Có biết.Ung thư đến tận xương tủy rồi.Nhưng không thể nói sự thật ra được .Để toi à .
Trả lờiXóaChưa trác nghiệm, chưa biết bệnh tình ra sao cả đâu. Vẫn còn hồ hởi, phấn khởi, lạc quan cách mạng lắm...he he
Trả lờiXóaTôi được nghe một anh bạn kể lại: ông anh làm Cán bộ trung ương, lớn lắm. Ông ấy nói: tuyên truyền không phải với 10% các chú, nói gì các chú cũng biết cả. Người ta tuyên truyền số 90% người còn lại, lấy số đông là dân thường.
XóaVậy đó các bạn nhỉ. Việc có sai nói mãi cũng thành đúng thôi mà. Vậy mới là "tuyên truyền"!
Trên ngực rạo rực
Trả lờiXóatấm huân chương vừa lĩnh
đợt cải cách đồng bằng
Nếu tấm huân chương đó đạt được từ đợt cải cách ruộng đất, chắc vinh quang và tự hào là người cộng sản còn nhiều hơn nữa .
Đây là định nghĩa của Marx về người Cộng Sản
"Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành."
Thiện giả thiện lai, ác giả ác Báo:
XóaVâng! với cảm hứng từ Mác :"Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành."
Mà:
Hitle đã xây dựng Đảng Quốc Xã (Quốc gia xã hội chủ nghĩa) dựa trên căn bản lý thuyết sinh học (chọn lọc tự nhiện, di truyền), đã chọn lựa dân tộc thượng đẳng Đức để xây dựng một thế giới mới "tốt đẹp hơn" và đã dùng bạo lực tiêu diệt các dân tộc hạ đảng khác và Hitle đã phạm tội diệt chủng như đã thấy.
LêNin đã xây dựng Đảng cộng sản quốc tế(Quốc tế xã hội chủ nghĩa) dựa trên lý thuyết tổ chức xã hội (Lenin từng nói: cho tôi một tổ chức làm đòn bẩy, tôi sẽ bẩy được cả trái đất)để xây dựng một xã hội mới "tốt đẹp hơn" cũng bằng bạo lực để tiêu diệt nhưng người không cùng chính kiến. Về sau các học trò - đồng chí của ông như Stalin, Mao, HCM, Polpot nối bước làm những việc chỉ khác Hitle ở chỗ nạn nhân của họ đa số là người cùng dân tộc với họ, còn hitle chỉ tiêu diệt những người không phải dân tộc Đức (German).
Nặc danh chứng tỏ mình là một người chẳng hiểu biết gì về lịch sử, văn hoá hay chính trị. Đi đường mà không phân biệt được lề trái hay lề phải, thì khác gì bị mù.
Trả lờiXóaMuốn chứng tỏ người ta sai thì mình phải nói người ta sai chỗ nào, không biết chỗ nào. Cứ phán bừa thì tôi cũng phán rằng nặc danh 10:00 27/5 :"một người chẳng hiểu biết gì về lịch sử, văn hoá hay chính trị..."
XóaViết về chân tướng nhà văn đồng thời cũng là một cách thể hiện chân tướng mình...
Trả lờiXóa