(tiếp theo)
Nhìn vào bản liệt kê tác phẩm của Tô Hoài, ta phải ngả mũ bái phục về khối lượng đồ sộ của “lão nhà văn” tuổi ngoài tám mươi vẫn viết không ngưng, không nghỉ :
“Lão đồng chí, Núi cứu quốc, Ngược sông Thai, Đại đội Thăng Bình, Xuống làng, Truyện Tây Bắc , Khác trước, Vỡ tỉnh, Người ven thành, Mười năm, Miền Tây,Tuổi trẻ Hoàng văn Thụ, Những ngõ phố, Người đường phố, Thành phố Lêningrat, Trái đất tên người, Kim Đồng, Vừ A Dính, Ông Gióng, Con mèo lười, Trâu húc, Đảo hoang, Sự tích Thăng Long, Nhả chữ vân vân…” và nhất là hồi ký “ Cát bụi chân ai”.
Trong“ Chân dung nhà văn”, nhà thơ Xuân Sách chọn mấy cuốn mà ông coi là tiêu biểu : “ Dế mèn phiêu lưu ký”, “Mười năm “, “O chuột”, “Miền tây”,”Giăng thề”, “Đảo hoang”
“Dế mèn phiêu lưu ký”, “O chuột” ,“Giăng thề” viết trước cách mạng 1945 , còn lại vài ngàn trang viết sau đó, Xuân Sách chọn có “Mười năm”, “Miền tây” và “Đảo hoang”.
“ Mười năm” , tiểu thuyết dầy 400 trang viết về làng Hạ gần Hà Nội vào 1936-1945, thời kỳ Mặt trận Bình Dân tới Cách mạng tháng Tám. Cái làng nghề dệt lụa này đang vào thời kỳ suy sụp, khung cửi xếp xó, xóm làng xác xơ gây nên thảm trạng “con đánh bố”, “trai gái sắp chết đói vẫn đòi ngủ với nhau”…
” Có áp bức là có đấu tranh”, thế là đám thanh niên trong làng như Lê, Lạp, Trung quên cả đói “chơi trò” trốn thuế, diễn kịch, lập hội Ái hữu, rải truyền đơn…và sau “Mười năm” trui rèn trong lửa cách mạng, Lạp và Trung đã trở thành “đảng viên cộng sản lãnh đạo quần chúng cướp chính quyền ở xã và phủ”, còn chị Hai Tâm, goá chồng, dâm đãng, bị một thằng đểu nó lừa…sau này cũng trở thành đảng viên cộng sản, có chân trong Đội Danh dự làm “công tác đặc biệt”.
Vậy là mọi ngả đường của phần lớn các nhân vật đều đi tới …vào Đảng cộng sản cả. Ca ngợi cách mạng đến mức đó mà “Mười năm” vừa mới ra lò đã bị Như Phong, nhà phê bình mác xít “choang cho một búa “ :
” Phong trào cách mạng của ta trong thời kỳ ấy, nếu ai muốn tìm hiểu nó trong cuốn “Mười năm” thì sẽ luôn luôn gặp những hình ảnh rất lạ lùng, lờ mờ, nguệch ngoạc và có khi méo mó đến làm ta sửng sốt được…”.
Nhà nghiên cứu văn học Phan Cự Đệ thì răn đe :
” Nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa không chấp nhận lối viết hồn nhiên, tự phát, kinh nghiệm…mà đòi hỏi một sự nhận thức sâu sắc về những quy luật xã hội, một trình độ tổng hợp và khái quát ngày càng cao…”.
Ôi thôi, thế mới biết đi theo đường lối văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa của Đảng đâu có dễ. Nào nhận thức quy luật, nào tổng hợp, nào khái quát, các nhà văn đi theo cách mạng đừng tưởng bở dễ ăn theo được Gorki, Sôlôkhốp, Fađêép …những nhà văn cộng sản lẫy lừng thời đó.
Vậy là “Mười năm” đã bị “khai đao” ngay lúc mới sinh và cho tới bây giờ đọc lại thấy vẫn “đầu Ngô mình Sở”, may ra còn được vài trang tả cảnh “ những phiên chợ lụa, những chái nhà sâu dặt dìu tiếng khung cửi, những mảnh sân vào những đêm trăng cuối thu thoang thoảng mùi hoa thiên lý , hoa cau, hoa ngọc lan, hoa móng rồng”.
Viết truyện “ngoại ô” xem ra khó xơi, Tô Hoài “láu cá” (chữ của Như Phong) phóng tuốt lên rừng viết truyện “ Miền Tây” giàu chất phóng sự, báo chí hơn là tiểu thuyết.
Nếu như trước cách mạng, Tô Hoài thường đi sâu miêu tả cá nhân trong thân phận mỗi người, sang “thời đại mới”, ông sốt sắng đi theo con đường hiện thực XHCN theo cách hiểu của ông, chuyển hướng sang “phản ánh” cả một phong trào, một thời kỳ cách mạng.
Nếu như trước cách mạng, Tô Hoài thường đi sâu miêu tả cá nhân trong thân phận mỗi người, sang “thời đại mới”, ông sốt sắng đi theo con đường hiện thực XHCN theo cách hiểu của ông, chuyển hướng sang “phản ánh” cả một phong trào, một thời kỳ cách mạng.
Bởi thế cái đích ngắm của Tô Hoài trong “Miền Tây” là “phản ánh cuộc đấu tranh giai cấp gay go và phức tạp ở các vùng cao những năm 1954-1957 giữa một bên là “bọn phản động” Đèo văn Long, Mùa Sống Cổ…”xưng vua” và một bên là nhân dân và chính quyền cách mạng.
Tiếc thay, “phe phản động” chẳng thấy đâu, hoặc chỉ là những bóng ma lẩn khuất trong rừng đâu có dễ dàng lộ diện cho nhà văn tiếp xúc để mà “ nhận thức quy luật”, “khái quát” để mà “phản ánh cuộc đấu tranh giai cấp gay go”, bởi thế Tô Hoài phải dùng lại cái “chiêu” cũ : mô tả cái đói cái cơ cực trước cách mạng và cái “đổi dời” khi cách mạng về của đồng bào miền núi.
Tuy nhiên, gọi là “bám rễ” vùng cao, Tô Hoài cũng chỉ quẩn quanh trụ sở Uỷ Ban, Đảng uỷ…gặp gỡ các “nòng cốt” của Đảng chứ đâu có “ba cùng” được với bà con trong bản. Bởi thế nhân vật trong “Miền Tây”, dù cho có là nhân dân lao động đi chăng nữa cũng được sản xuất theo một công thức : cơ cực khi chưa có Đảng, đổi đời khi cách mạng về.
“ Vừ Soá Toả, suốt ba đời đi ở đúc lưỡi cày cho thống lý, bây giờ trở thành Chủ tịch xã…” “ Thào Khay , con bà Giàng Súa đã trở thành y sĩ, thành người cán bộ của Đảng, có chân trong châu uỷ Châu Mộc…” vân vân và vân vân.
“ Nhân vật” trong tiểu thuyết Miền Tây đã hiếm hoi lại được đúc ra từ một khuôn kiểu vậy, bù lại, lấp cho đầy những trang giấy, Tô Hoài đi sâu vào “tả cảnh”.
“ Những đêm đầu mùa hè mây dày từng mớ, từng lớp vàng đẫm ánh trăng ủ trên những cánh rừng tít tắp chân mây , những thung lũng làng mạc xa lạ…”
”Bóng tối trĩu nặng từng quãng nhanh và dữ dội , gió chồm lên rồi chết đứng từng đợt ngay giữa các triền núi , những dòng suối chảy ra lưng trời, chảy ngang người ngang ngựa…”.
Tuy nhiên, những đoạn văn có “mùi Nguyễn Tuân” như thế rất hiếm hoi, còn thường là Tô Hoài dùng “thủ pháp đen trắng”, so sánh “ngày ấy, bây giờ” :
” Trước kia mỗi phiên chợ Phiềng Sa, người đói muối đông nghìn nghịt chen chúc nhau, chồng đống lên nhau như đá đè, tiếng chửi rủa kêu khóc vang cả một góc núi. Bây giờ những ngày phiên chợ giáp Tết là những ngày hội tưng bừng của các dân tộc vùng cao. Sự thật kỳ diệu nhất sau ngày giải phóng là sự thay đổi vận mệnh của những con người, những người nô lệ bây giờ đứng lên làm chủ đất nước…”.
Chẳng hiểu có cái gì làm ông nhà văn bốc đồng đến thế, quên ngay mình đang viết tiểu thuyết mà nhảy phắt sang viết…xã luận báo Nhân Dân.
Khởi nghiệp bằng truyện con nít, “Dế mèn phiêu lưu ký” đã đưa ông đi khắp thế gian, Tô Hoài không quên xuất xứ, nên trong sự nghiệp văn chương của ông có tới trên 40 dầu sách viết cho thiếu nhi.
Thế nhưng chất nhân văn của chú Dế mèn và cô Chuột ( O chuột) dường như ngày càng lấn át bởi chất “chính trị “như trong “Vừ A Dính”, “ Tuổi trẻ Hoàng văn Thụ”, “ Kim Đồng” , những truyện kể con vật như “Chú mèo lười”, “Trâu húc”,” Người đi săn và con nai”, “ Voi biết bay”, “Hổ và Gấu đi cấy”…còn lâu mới tới tầm chú Dế mèn và cô Chuột.
Thế nhưng chất nhân văn của chú Dế mèn và cô Chuột ( O chuột) dường như ngày càng lấn át bởi chất “chính trị “như trong “Vừ A Dính”, “ Tuổi trẻ Hoàng văn Thụ”, “ Kim Đồng” , những truyện kể con vật như “Chú mèo lười”, “Trâu húc”,” Người đi săn và con nai”, “ Voi biết bay”, “Hổ và Gấu đi cấy”…còn lâu mới tới tầm chú Dế mèn và cô Chuột.
“Đảo hoang” là “tiểu thuyết thiếu nhi” được viết theo truyền thuyết An Tiêm nhưng thua xa “Quả dưa đỏ” của Nguyễn Trọng Luật ngày xưa. Trong “Đảo hoang”, Tô Hoài đã tuỳ tiện “sáng tác “ thêm hai nhân vật là Mơn và và Gái – con trai, con gái của An Tiêm. Rồi trên hoang đảo lại có thêm chàng trai tên Mali từ đâu dạt tới để sau này cùng với cô Gái sánh duyên đi xây dựng…miền đất mới.
Cái “cảm hứng” xây dựng miền đất mới , cuộc sống mới, con người mới, xã hội mới làm cho những “tiểu thuyết thiếu nhi” của Tô Hoài nặng về giáo dục làm mệt đầu con nít vốn đã bị nhà trường nhồi nhét đủ thứ “mới” ở trên đời. Bởi thế chúng nó bỏ anh Dế Mèn chạy tới với những Đôrêmôn, Harry Potter, cùng lắm Nguyễn Nhật Ánh dẫn tới nguy cơ “mặt hàng giành cho thiếu nhi” của nhà văn Tô Hoài không khéo bị lưu kho. Âu đó cũng là…quy luật tất yếu của cuộc sống.
(còn tiếp)

Lại thấy thêm một "tấm gương" văn học hiện thực xã hội chủ nghĩa mà tiếc thay, mà lại chẹp miệng "giá mà..."
Trả lờiXóaBác Tuấn đã nhớ lầm tác giả "Quả dưa đỏ",không phải của
Trả lờiXóaPhạm Trọng Luật mà tác giả là Nguyễn Trọng Thuật,bác ạ !
(Còn PTL.là người mới viết sau này,vừa được giải PCT.).
Rất cảm ơn bạn Nhật Lệ. Tôi xin sửa ngay. Sorry bạn đọc.
Trả lờiXóaCông nhận Bác Tuấn nói đúng! Sau này nhà văn Tô Hoài có " phản tỉnh" viết một số tác phẩm nói về cải cách ruông đất, hồi ký viết về những nhà văn mà nhà văn Tô Hoài từng biết, nhưng...nhạt không bằng một số nhà văn thế hệ sau viết về vấn đề này. Nhưng, có nói gì thì nói,nền văn học Việt Nam ( Kể riêng miền bắc từ năm 1945 đến 1975) như nhà văn Nguyễn Minh Châu đánh giá, đó là nền văn học " minh họa" thì cũng nên thông cảm cho nhà văn Tô Hoài. Nhà văn lúc đó không thể khác được.Kinh Anh !
Trả lờiXóaheheh, tôi thì không cần biết bác Tuấn nói đúng hay sai nhưng tôi biết chắc bác Tuấn đang nói sự thật. thanks bác Tuấn nhiều lắm. cho thằng em xin cái tiểu luận về nguyễn tuân đi bác Tuấn nhé (quicocts@yahoo.com). (thằng em ghiền đọc loạt bài " chân tướng ... " của bác quá đi ).
Trả lờiXóachúc bác khỏe (để viết khỏe), mong được đọc thêm nhiều bài của bác .
Vậy chú em check mail đi nhé...
Xóaem đã nhận được, thanks bác nhiều nhiều !
Xóacho cháu xin tiểu luận về Nguyễn Tuân nha chú. cảm ơn chú nhiều. email cháu tunghilam@yahoo.com
XóaÔng Sen nằm trong chăn lâu ngày nên biêt nó có các kiểu rận gì. Đọc ông này phải dò được ngẫm ra cái gì đằng sau điều được viết ra, rồi tự rút ra cho mình cái mình muốn biết muốn hiểu.
Trả lờiXóaPhải thừa nhận một điều là cụ SEN rất "láu cá",
Trả lờiXóaNhưng nó không đồng nghĩa với từ 'láu cá' của ông đồ tể Như Phong,bác Tuấn nhỉ !?
Xin mời bạn tra từ "láu cá" trong từ điển coi cụ Sen với cụ NP có khác nhau không ạ...hi hi
XóaGhiền xem các bức hí họa chân dung của bác. Tôi xin phép đem về Facebook.
Trả lờiXóaOK...If you please...
XóaTrước/sau, cũ/mới, đen/trắng, xấu/tốt, dở/hay, u mê/tỉnh ngộ...Cuối cùng phải là nhờ ánh sáng của đảng, của cách mạng mà nên.
Trả lờiXóaKhông theo "mô hình" nầy có mà bị đánh tả tơi, rồi chết không kịp trối. Tô Hoài cũng không ngoại lệ !
Thưa nhà văn Nhật Tuấn, hình như chữ O trong tác phẩm O chuột của Tô Hoài có nghĩa là rình, rình chuột, chứ không phải là cô (theo cách nói của phương ngôn Bắc Trung Bộ).
Trả lờiXóaTôi nghĩ vậy,không biết đúng hay sai, nếu sai xin nhà văn bỏ quá cho
"O" tiếng khu 4 là "cô" đấy ạ.Nhưng có lẽ hỏi ngay bác Tô Hoài là chắc nhất
XóaGửi Nhật Tuấn:
XóaĐộng từ o, ở đây, theo tôi có nghĩa là tán tỉnh, nịnh bợ, o bế. O chuột đối lập với o mèo, động từ thông dụng. Tô Hoài chơi chữ. Tôi có viết đâu đó như vậy, mà không nghe Tô Hoài nói năng gì. Thân, Đặng Tiến.
Cảm ơn bác Đặng Tiến. Chắc là thế.
XóaThông cảm với cụ Tô Hoài thôi.Cụ là nhà văn kiệt xuất,mà chỉ là nhà văn bình thường,nhà văn của một thời có nhiều sách vậy thôi.
Trả lờiXóaNếu cụ không "láu cá"làm sao được hưởng nhiều quyền lợi thế?Chỉ cần sống chân thực thôi,không chịu "gió chiều nào che chiều đó"
thì dã bị đày đọa khốn khổ như Phan Khôi,Trương Tửu,Tràn Dần,Lê Đạt,Phùng Quán,Nguyễn Mạnh Tường,Hữu Loan...Muốn được lợi,thì phải trả giá vậy thôi!Cảm ơn nhà văn Nhật Tuấn dã cung cấp thêm cho độc giả nhiều tư liệu về các nhà văn hiện đại của V.N
Bác N.T "thêm"hộ nhà cháu 2 từ "không phải "sau từ"Cụ"
Xóavì thiếu.Cảm Ơn Bác!
Thông cảm với cụ Tô Hoài thôi.Cụ không phải là nhà văn kiệt xuất,mà chỉ là nhà văn bình thường,nhà văn của một thời có nhiều sách vậy thôi.
XóaNếu cụ không "láu cá"làm sao được hưởng nhiều quyền lợi thế?Chỉ cần sống chân thực thôi,không chịu "gió chiều nào che chiều đó"
thì dã bị đày đọa khốn khổ như Phan Khôi,Trương Tửu,Tràn Dần,Lê Đạt,Phùng Quán,Nguyễn Mạnh Tường,Hữu Loan...Muốn được lợi,thì phải trả giá vậy thôi!Cảm ơn nhà văn Nhật Tuấn dã cung cấp thêm cho độc giả nhiều tư liệu về các nhà văn hiện đại của V.N
Rất hay !Cảm ơn bác Nhật Tuấn .
Trả lờiXóaBao giờ được đọc chân tướng của Nhật Tuấn nhỉ?
Trả lờiXóaChắc là không bao giờ...tôi thì không viết, còn các nhà phê bình thì "em chã"..."em chã"...hì hì...
XóaThực ra, nếu gạt những chỗ kể lể con cà con kê, tạt ngang tạt ngửa nhằm ngụy trang hoặc nhằm tăng trang để tính tiền nhuận bút (nên nhớ nhuận bút thời xưa cao lắm, một cuốn MIỀN TÂY có thể mua được nửa căn nhà ở Hà Nội) thì Cụ Tô Hoài cũng DI VỀ NƠI HOANG DÃ như Nhật Tuấn đấy chứ ạ?
Trả lờiXóaĐọc bài này mới thấy sự khôn khéo đến mức 'xảo quyệt' của TH.
Trả lờiXóamà nhiều văn thi sĩ có lẽ phải tôn ông làm...sư phụ mới xứng !
http://hoanghaithuy.wordpress.com/2009/09/20/doc-cat-bui-chan-ai-cua-to-hoai/
Trả lờiXóaĐề nghị bác NT viết 1 bài đập tên HHT này 1 trận. Y không coi chế độ "đỉnh cao của nhân loại" ra gì cả !
Ở xứ "dân chủ gấp vạn lần" mà nhà văn còn như thế,không biết nhà văn xứ giẫy chết sống ra sao ?
Xin dành cho các nhà phê bình ný nuận gạo cội của Nhà nước "phản biện" với Công tử Hà Đông ạ...
XóaHi hi... tưởng cụ Dế nhà quê củ mỉ cù mì , té ra cũng bầy hầy hỉ !!!!
XóaTren Le Thieu Nhon ."Tri khon nha van o dau" Anh Nhat Tuan viet phai khong?
XóaVâng...Trần Ngọc Lãng là tôi...hi hi
Xóa