Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, ngày 28 tháng 2 năm 2012

CON CHIM CHỈ ĐƯỢC HÓT TRONG ĐÊM

          

Đứng trước linh cữu nhà văn Hoàng Yến trong đám tang ông,tôi chợt nhớ câu nói của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường mấy năm trước :
“ Nhà văn phải nói lên sự thật…”
Nhưng sự thật luôn luôn là “con chó bị đuổi ra khỏi nhà" (W. Shakespeare), là thứ tối kỵ trong xã hội “bày cừu”,  là hàng quốc cấm trong xứ sở “toàn trị”, là nguy hiểm chết người khi đức vua cởi truồng, trí nông công thương đều nức nở tung hô, ca ngợi y phục hoàng thượng qúa đẹp, thì lại có một anh cả gan kêu lên :” vua cởi truồng”.
Tất nhiên anh chàng đó phải “ăn đòn hội chợ” của đám “bốc thơm vua”  và phải chịu đòn trừng phạt nặng nề của chính đức vua..
Nhà văn Hoàng Yến là một trong rất ít người to gan dám kêu to lên “vua cởi truồng” đó.  Còn nhớ những năm đầu Đảng và Chính phủ về tiếp quản Hànội, các nhà văn, nhà thơ, các nhà phê bình, các giáo sư…xúm vào khen thơ Tố Hữu , xài ngôn từ như xài bạc giả. Nào là hồn thơ dân tộc, nào là nhịp đập trái tim của Đảng, nào là “hay hơn thơ Nguyễn Du”…Vậy mà  nhà văn Hoàng Yến cả gan viết bài chê thơ Tố Hữu…”b锓chất sống chưa thật sâu sắc nên ý thơ nhiều đoạn còn giả tạo và công thức…”
Vào tháng 4 năm 1955 dám viết như vậy ngay trên báo Nhân Dân thì có khác gì Hoàng Yến kêu lên :” vua cởi truồng”.
Khi hạ bút viết bài “ĐỌC THƠ “VIỆT BẮC “CỦA TỐ HỮU “ đăng 3 kỳ liền trên báo Nhân Dân quả thực nhà văn Hoàng Yến đã ký án tử cho chính ông.
Trước hết phân tích bài “Phá đường”, Hoàng Yến vạch rõ :
“ Cách đây không lâu tôi nhớ có đọc một bài của người anh em miêu tả cảnh đắp đường . Nội dung bố cục cũng giống na ná như bài “Phá đường”. Tuy cách nói có khác nhau nhưng ý tình cũng vẫn là “nhà em con bế con bồng, em cũng theo chồng đi đắp đường quan” cũng “hì hà, hì hục, lục cục lào cào “, cũng thi đua phấn khởi “ Anh tài thì em cũng tài. Đường dài ta lấp sức dai ngại gì …”
Ối chết, viết thế này khác nào tố cáo Tố Hữu ăn cắp thơ người  khác ? To gan hơn, Hoàng Yến dám chê thơ Tố Hữu không bằng thơ “nghiệp dư” của một du kích Nam bộ :
“ Một câu thơ phá đường khác của một du kích Nam Bộ nói lên tình cảm ấy một cách gọn ghẽ, trọn vẹn và tài tình hơn :
“ Con đường số bảy của tau
Nó đi theo giặc tau đào nó đây…”
Tiếp đến Hoàng Yến chê “ Nhưng bài “Lên Tây Bắc” đã làm ta hơi thất vọng. Thi sĩ còn cách xa người chiến sĩ…”
Ái chà, Tố Hữu là nhà thơ của cách mạng, là người vẫy cờ trên mặt trận văn hóa văn nghệ của Đảng mà dám chê “ còn cách xa người chiến sĩ” thì “bố mày đây” chịu sao nổi ? Đã vậy Hoàng Yến còn kết tội Tố Hữu :
“ Thi sĩ không gợi được một trong trăm nghìn phần cái thực tế gian khổ và sức chịu đựng phi thường của người chiến sĩ trên chiến trường rừng núi…”
Như vậy có nghĩa Tố Hữu chỉ ngồi salon bốc phét “chưa từng xuống tận chiến trường rừng núi để đồng cam cộng khổ với chiến sĩ…”. Như vậy từ chê “thơ” , Hoàng Yến đã mon men tới chỗ “chê con người” Tố Hữu. Mãi gần nửa thế kỷ sau Hoàng Yến mới có anh nhà thơ dám viết Tố Hữu chưa lên Điện Biên bao giờ vậy mà vẫn cứ  ông ổng làm thơ coi như ta đang trên đồi A1 vậy.
Đi xa hơn nữa, Hoàng Yến đúc kết :
Cũng vì vậy những câu  thơ miêu tả những chiến công lịch sử ở Điện Biên tuy đôi đoạn thơ có vẻ mạnh, khí thơ có vẻ hùng nhưng người đọc nhất là những đồng chí đã dự mặt trận Điện Biên , thấy chưa thỏa mãn và còn thấy là giả tạo…”
Ối chết chê thơ Tố Hữu “công thức” thì còn chịu được chứ lại chê “giả tạo” thì đồng chí Ủy viên Bộ chính trị, Trưởng ban tuyên huấn trung ương Đảng chịu làm sao nổi. Quy tội chết cho Hoàng Yến còn là nhẹ. Tuy nhiên để thêm cớ quy tội , phải đợi đến vài tháng sau khi tập thơ “ Tình người soi dặm đường” của Hoàng Yến  NXB Hội nhà văn mới là “dấu chấm hết” cho sự nghiệp văn chương hiểu theo nghĩa “chính thống” của nhà văn Hoàng Yến.
Tập thơ ra đời, lập tức đám phê bình “cung đình” xúm vào đánh đòn hội chợ về tội…đa cảm (!), thiếu “tính chiến đấu” :
“ Đường đi mặt trận
Nước đồng gợn trăng
Gió tre hoa bóng
Gợi tình chiếu chăn…”
                               ( Đường đi mặt trận)
“Chiều cuối năm chưa xuống
Sương xuống nhiều hơn mưa
Bứt lá bỏ dòng suối
Thả xuân về dưới kia…”
                               ( Bứt lá bỏ dòng suối)
Thế là đủ chứng lý để thành…án được rồi. Nhà văn Hoàng Yến phải đi cải tạo tại Văn Lĩnh ( Phú Thọ) 3 năm liền. Sau khi mãn hạn lại bị liệt vào loại cấm bút tức là viết không được in, hoặc nếu có in thì phải ký tên khác , không được ký tên Hoàng Yến.
Vậy tức là không cấm “đẻ” - sao cấm được, viết trong bóng tối, viết đầu bờ đầu bụi, sao mà cấm -, nhưng mà cấm cho “khai sinh”, cấm con “chào đời”.
Phân biệt quái gở “đẻ” và “chào đời” chắc chỉ có ở cái xứ “đỉnh cao nhân loại”. Từ năm  1960 đến mãi 1975, giải phóng miền Nam, kẻ thù “Mỹ-ngụy” đã quá nhiều, thôi thì tha cho “kẻ thù nội bộ” , thế là từ đó Hoàng Yến mới được phép công bố tác phẩm với tên chính của mình.
Suốt 15 năm cấm bút, Hoàng Yến như con chim chỉ được hót trong bóng tối đã lặng lẽ viết, lặng lẽ cất bản thảo vào ngăn kéo hoặc có được in thì cũng với bút danh khác :  Thạch Tiên, Hoàng Lan Châu, Hoàng Đức Anh. Như “chim bị tên sợ cành cây cong”, Hoàng Yiến đành rời bỏ những đề tài đương đại, những chuyện thời thế dễ “đụng chạm”, dễ “nhạy cảm” chuyển sang viết chuyên về đề tài…”lịch sử”. 
Nhà văn Huy Phương nhận xét về tiểu thuyết lịch sử “ Chân mây khép mở“:
“…Nó làm tôi thích thú trước hết là vì cái phong cách thể hiện của một kiểu tiểu thuyết lịch sử chỉ có thể là của Hoàng Yến, vừa có cái điêu luyện của một cây bút đã được thử thách qua các đòi hỏi  nghiêm ngặt của thể văn kịch bản vừa có sức truyền cảm của một cảm hứng thơ phóng khoáng mà chín chắn…”
Vậy nhưng “sự thù hằn nghiệt ngã”  trong bóng tối “ vẫn chưa tha cho Hoàng Yến. Vở kịch “ Hình và bóng” của ông chỉ mới diễn ở Hải Phòng được vài buổi đã có lệnh cấm .Nhưng đòn thù chết người ấy vẫn không đốn ngã được Hoàng Yến, ông vẫn can đảm “tọa thị thẳng thắn” trên đất nước và vẫn viết tiếp nhiều vở diễn giá trị khác trong dó nổi bật là “Thanh gươm cô đô đốc” được mời sang công diễn ở Paris.
Nhà văn Hoàng Yến đã vĩnh biệt thế gian tràn đầy ghẻ lạnh này , thật không ngờ bạn bè tới chia tay ông với những vòng hoa chật cứng một góc chùa Vĩnh Nghiêm cần hẳn một chiếc xe tải chở đi công viên Vĩnh Hằng mới hết. Điều đó phải chăng đúng như ông đã dự cảm trong bài thơ “Mây của đất” viết từ năm 1985 :
“ Hãy chôn tôi dưới hoa
Vì hoa là mây của đất
Và ông trời xanh nhìn về trần gian
Cũng bàng hoàng lác mắt
Tưởng  thi thể tôi nằm giữa đám mây ngũ sắc
Dưới trần cũng có mây trời…”
Nhà văn Hiền Phương, ái nữ của nhà văn Hoàng Yến  kể lại sau khi ông vừa mất, chị chỉ vào dò phong lan mới mua :
“ Hoa đẹp thế này sao ba không về ngắm hoa…”
Lạ thay bỗng dưng có một làn gió thổi quay cành phong lan hướng về chỗ Hiền Phương. Phải chẳng anh linh nhà văn Hoàng Yến vẫn còn hiện diện đâu đó.
Nhà văn bị cấm bút vào loại ngặt nghèo nhất Việt Nam đã rời bỏ thế gian này. Lạ thay nếu ta vào Google đánh cụm từ “ nhà văn Hoàng Yến” sẽ không ra một kết quả nào, toàn người mẫu, ca sĩ…, trong hồ sơ Nhân Văn Giai phẩm của các phê bình gia hải ngoại (đặc biệt bà Thụy Khuê  - RFI) cũng tuyệt nhiên không nhắc tới tên Hoàng Yến mà chỉ xoay quanh Trần Đân, Lê Đạt , Hoàng Cầm …chắc họ còn muốn có VISA trở về VN.
Hiện tượng “cấm bút” ở VN ngày nay vẫn còn , tuy nhiên chỉ cấm không được xuất bản tại các cơ quan  báo chí , xuất bản Nhà nước thôi , còn  các trang văn học nhan nhản trên mạng, nhà văn “cấm bút” đẻ xong vẫn có thể cho đứa con chào đời tại bất kỳ trang nào :” tiền vệ, hợp lưu, da mầu.vân vân và vân vân…”.
Interrnet ra đời là một mối đại hiểm nguy cho các “ông vua cởi truồng”. Ôi, giả sử nhà thơ Tố Hữu sống tới ngày nay để làm thơ về đề tài “ truyền thông liên mạng toàn cầu “ thì vui biết bao !

28-2-2012


             TRÊN NGÃ BA MÂY

                                         HOÀNG YẾN

1

Tên em
        chiều nhớ
              hành h­ương .
                  tiếng dế đồng sư­ơng
Tên em
         một thiên đ­ường đã mất
         một thiên đ­ường chư­a mở ngỏ
         một thiên đ­ường x­a
                                  cha ông để lại
         di truyền anh qua kí ức bào thai
         qua vùng sáng trên trang sách nát
         qua thân xác trần truồng
                                   những giấc mơ trôi dạt
đêm đêm tấp bến Ngân hà

Tên em
         thói đời quen gọi
                    một bản tình ca


2

Từ xa nghe tiếng em hát
ng­ời em là dòng nhạc
nụ c­ười chở đầy đôi mắt to
vạt áo em bay như­ một điệu hò
anh gặp em ngỡ ngàng .
như­ bư­ớc xuống sân ga
        một thành phố lạ
        giữa đêm mư­a .
anh nói với em
        bằng âm thanh
               ch­ưa nặn thành từ ngữ
ch­ưa thành tín hiệu
           của dối trá lọc lừa
và em
                 giữa đất đồi nắng lửa
nụ c­ười-hoa-sen toả sáng chung quanh .
đặt thiên nhiên vào ngự trị trong anh .

3.

Tình yêu
      ai chọn  đ­ược trong ng­ời tình
            phần nào yêu thư­ơng . .
                      phần nào ghét bỏ
bóng thử lửa hoàng hôn
          chứa trong ánh bình minh
Trong tim em .
            có vàng của mặt trời
                   than của đêm đen .
song giữa hai vùng đệm
                  có mặt trăng đến ở
mẹ sinh ra anh
                  một trái tim trần
                        không gì chống đỡ . .
anh n­ương vào mặt-trăng-em . .
                như cây tầm gửi
                       uống s­ương
Trên mỗi chặng hành h­ương . .
                  em là bóng-trăng-đ­ường .
làm dịu vết th­ơng của lửa .

4-

Anh khát khao em ~ ~ '
            như­ khát khao sự thật
anh tin vào lời
              cái không đáng tin nhất
sự thật là những ngày vui
                đã héo hon
                cạn mòn .
                anh còn níu giữ
trong lúc em đã ra đi
mở mắt anh nào thấy gì
nhắm mắt anh nhìn ra tất cả
nhầm lẫn đầu tiên phải trả giá
nụ cư­ời-hoa-sen toả sáng trên môi
            giữa đất đồi nắng lửa
ngỡ nó là của riêng anh
hoá ra nó chẳng cười với ai cả
ấm áp bên ngoài
                  bên trong lạnh giá
một nụ-c­ười-t­ượng-đá.

5-

Anh yêu em và em yêu ng­ười khác '
          ông sao đổi ngôi
          nụ hôn đổi môi
           câu chuyện tình th­ường .
 sao ngư­ời anh cào cấu đói yêu th­ương
gặp trăm con suối cũng không đã khát
anh lang thang
      một mình
           mênh mông sóng cát
không gặp
         hay đã gặp em
                       trên hành tinh hoang mạc.
ôi! Sao anh không biết .
               đập vỡ
                     những ngày vui
để dành từng mảnh vụn .
mặt trời
khảm sáng những ngày tăm tối
chỉ thư­ơng cho thơ không biết đ­ường nói dối
mỗi độ gió thu cởi áo cây bàng
những câu thơ
              buồn quá
                         xé rào
sáng ra
          xác thơ buồn .
          rụng trắng góc trang .
đem sầu tình
         treo mình trên cành gạo .
(cây gạo nào không có ma)
cứ một mùa hoa
         đốt lên một hoả ngục

6-

Ngày trời
     là hòn đá
             ném xuống trần gian ~ .
đập tan dần ảo mộng
ngẩng đầu lên
          anh quát mặt trăng .
- Hỡi con đĩ  già
                 lộng lẫy?
giăng tơ trăng lừa ta vào bẫy
nhốt ta trong ảo vọng vĩnh hằng.
anh thôi soi mặt vào tấm g­ơng trăng
bỗng thấy hiện lên một khuôn mặt khác
hoá ra mình là thằng ng­ời hèn nhát
nhờ tình yêu
                 đẽo đá kê cao
nhờ tình yêu
                 khêu một ngọn đèn
để đ­ợc thấy bóng mình
thành ông khổng lồ trên vách

song lại để .
     cái nghèo
             c­ướp đi chiếc áo cuối cùng
                                   chưaa kịp rách
nhìn nhau em thư­ờng trách '
anh không mặc vừa
                   tấm áo gấm công danh
không tìm tiếng tăm
                    trong họng súng chiến tranh
buộc lòng tay anh cầm súng '
(ôi? giá loài ngư­ời biết đánh nhau
                            bằng bông súng
                                         trên ao làng)
Cứ ngỡ mọi thứ ấy
thuộc về dĩ vãng .
biết đâu .
         em ng­ười con gái cách mạng
em vẫn mơ võng đào
              trong một xứ
                    thích làm quan .

7-

Anh sống với thơ
             thơ chẳng nuôi sống đ­ược ai
anh mải sống với t­ương lai
             những giấc mơ vĩ đại
để hiện tại trôi tuột khỏi tay
             ngày dài đói rách
             đêm dài bụng không
              có gì trong lư­ng bán sạch
bắt đầu từng cuốn sách ra đi
anh bán máu
           nếu cần cả mạng sống
nh­ưng anh không bán hi vọng
dù hi vọng đã ra nghĩa trang
Thế hệ trẻ
        không-chịu-nghèo
                        sẽ tới
        Chân trời đẩy ra xa
         nhân phẩm có thịt da
         nắng thơm mùi áo mới.

8-

Quá khứ
             giấc mơ buồn
                   năm tháng
hòn đá tảng
            của nỗi sợ vô hình
những dòng tro
             trên lá thư­ tình  .
những vũng lầy n­ước mắt .
song cha ông ta hằng mong
mọi việc đều có hậu
đem câu chuyện tình
           lọc máu xấu
gọi về những mặt trời vui .
những chiếc đèn lồng
                      đêm tân hôn
như­ thoát khỏi bùn đen
              cánh sen tinh khiết -
anh thoát khỏi quyền uy
               của quá khứ đau th­ơng .
mặc quá khứ muốn làm nhà tiểu thuyết
đừng để cho quá khứ cản đ­ường

9-

Chúng mình không của hồi môn
             tài sản anh chỉ một tâm hồn
một tri thức thiếu máu
               như­ hoa đu đủ đực ~
một trái tim yêu
             trong sóng đất rì rầm
                          phập phồng náo nức
chúng mình hẹn nhau
                 trên ngã ba mây
                                  kí ức .
đi trong nắng gọi mư­a .
máu mặt trời trong ngực '
như­ trái cây
               chín mọng
                      đam mê

trong vư­ờn quê .
               nhiệt đới .
trong chờ đợi" '
               và
                    không chờ đợi
anh lại gặp em
                 một cảm nhận mới
Cả ng­ười anh
                    tan
                           trong hoa lá yêu thư­ơng
trên đầu anh
                    thơ
                         cháy hàng thiên
nh­ tràng pháo tết
Tình yêu
                         tái sinh
                          trong cái chết.

1988


32 nhận xét:

  1. Chim thà hót trong đêm hơn hót trong lồng.

    Bác sửa lại ngày cuối bài (năm 2012).

    Cám ơn bài viết của nhà văn Nhật Tuấn, là một nén hương tưởng nhớ đến thi sĩ Hoàng Yến.

    Bác đừng "ước gì" như ở cuối bài (nội cái đận Giá-Lương-Tiền đã quá đủ rồi bác ạ), mà chỉ nên "giả dụ" nếu TH còn sống đến ngày nay thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bác....1988 là năm nhà thơ HOàng Yến làm bài thơ này. Chữ "giả sử" rất hay. Tôi sẽ sửa.

      Xóa
    2. là ngày ở cuối bài của bác cơ, sau khi viếng nhà thơ Hoàng Yến ấy, chứ không thắc mắc về ngày Hoàng Yến làm bài thơ trên.

      Xóa
    3. Ôi tôi sơ xuất quá. Cảm ơn bác Một công dân. Tôi đã sửa : 2012

      Xóa
  2. Bác Nhật Tuấn như ma xó. Nhiều tư liệu văn viếc, sứ siếc qua trang viết của bác lần đầu tiên tôi mới biết. Chân dung các nhà văn, chính khách toàn ảnh màu. Nhưng đến bác Nhật Tuấn thành ảnh đen trắng, độ tương phản rất cao, rất rõ. Cám ơn bác Nhật Tuấn nha. Võ Ngọc Chú

    Trả lờiXóa
  3. Tên bài có phải bác lấy cảm hứng từ tên cuốn tiểu thuyết "Chim hót trong lồng"? :p

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh Nhị Linh..."Chim hót trong lồng" là truyện dài rất nổi tiếng của ông anh tôi : nhà văn Nhật Tiến. Tôi "chế" cái tựa sách thì có, còn cảm hứng thì không ạ.Trân trọng

      Xóa
    2. Vâng, "Chim hót trong lồng", "Thềm hoang", "Những người áo trắng"... Tôi nhớ trong "Thuở mơ làm văn sĩ" ông Nhật Tiến cũng có nhắc đến cậu em trai, hẳn chính là bác Nhật Tuấn?

      Xóa
    3. Thưa đúng thế đấy ạ. Cảm ơn anh Nhị Linh còn nhắc tới các tác phẩm của ông anh tôi.

      Xóa
    4. Xin phép bác cho hỏi thêm một câu hơi tọc mạch: ngoài ông Nhật Tiến và bác, hình như trong nhà bác còn có một ông anh/em trai tên là Bảo có thời cũng dịch sách?

      Xóa
    5. Thưa bác, đúng thế, tôi cò một ông anh thứ ba, trên ô Nhật Tiến, tên là Nhật Tân, đã mất. Ông này chuyên dịch sách, đặc biệt toàn bô tủ sách James Hadley Chase in ở VN đều do ông Nhật Tân dịch.Ông Nhật Tân thân với ông Tạ Chí Đại Trường, ông này sau định cư ở Mỹ. Kính bác.

      Xóa
    6. Hôm nay vào nhà bác Đào lại thấy có bài trả lời phỏng vấn của anh bác, Nhật Tiến.

      http://phamvietdao2.blogspot.com/2012/03/nha-van-hai-ngoai-nhat-tien-noi-ve-va.html

      Xóa
    7. Cảm ơn bác, tôi cũng đã đọc bài Đinh Quang Anh Thái phỏng ván ông anh tôi

      Xóa
  4. Rất thích đọc Blog của Bác NHẬT TUẤN.Hình như bác ở Sài gòn?Nếu có thể bác cho gặp hoặc trao đổi thêm Ông cụ nhà tôi cũng có tên trong NVGP.Tôi muốn tìm thêm các tư liệu về Ông và vài người bạn của ông.Cảm ơn Bác trước.
    Nguyễn Khắc Bình Email: dasoncty@gmail.com

    Trả lờiXóa
  5. @ Thân gởi Nhà Văn Nhật Tuấn !

    Cám ơn bài viết của anh ...Kính chúc Vong linh Nhà văn Hoàng Yến về nơi Vĩnh hằng ...

    http://hanoiparis.com/construct.php?page=poesie2&idfam=25

    Thân chúc anh Nhật Tuấn vui mạnh ...nền văn hộc Nước nhà trân trọng sự đóng góp của 3 Anh em nhà ANh


    Thân quý !





    Tiếc thương Hoàng Yến chỉ được hót về đêm
    ==========================


    Từ ấy chỉ được hót về đêm

    Hoàng Yến như thân phận Đỗ Quyên

    Lưu đày ngay giữa Lòng Đất Mẹ

    Bày cai văn nghệ khai tử xóa tên

    Vì kiếp văn nô thi nô không chọn

    Tâng bốc bưng bô cho kền kền

    Vĩnh biệt trần gian đầy uất hận

    Vòng hoa Văn Thi hữu tri ân


    TRIỆU LƯƠNG DÂN

    cảm tác nhân đọc CON CHIM CHỈ ĐƯỢC HÓT TRONG ĐÊM của Nhà Văn Nhật Tuấn

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bác Nguyễn Hữu Viện. Tôi vẫn thường đọc "com" của bác trên anh Ba Sàm.
      Trân trọng

      Xóa
    2. Thưa hai bác Nguyễn Hữu Viện và Triệu Lương Dân,
      Tôi là ái nữ của nhà văn Hoàng Yến, tôi vô cùng cảm kích trước tấm lòng của hai bác đối với ba tôi. Xin gửi tới hai bác lời cảm ơn sâu sắc. Trân trọng
      HIỀN PHƯƠNG

      Xóa
    3. Thưa Chị HIỀN PHƯƠNG !

      Xin thân chúc Chị và toàn đại gia đình của Cố Nhà Văn Hoàng Yến khỏe mạnh, hạnh phúc và tiến bộ theo Truyền thống gia tộc Hoàng Yến...

      Thân quý;

      Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện

      http://hanoiparis.com

      Xóa
  6. Nhân chị HIỀN PHƯƠNG cũng vào còm trên trang này, mượn trang của anh Nhật Tuấn để gửi đến chị và gia đình lời chia buồn sâu sắc trước mất mát này.

    Trả lờiXóa
  7. Cảm ơn "Một công dân". Gia đình chúng tôi rất cảm động trước tấm lòng của độc giả dành cho ba tôi - nhà văn Hoàng Yến

    Trả lờiXóa
  8. Tình cờ tôi đọc bài này của bác Nhật Tuấn.Và bây giờ mới biết đến tên nhà văn Hoàng Yến.Tôi thấy ông dũng cảm quá, từ năm 1955 mà Ông đã dám viết TH chưa đến ĐB chỉ bốc phét thì đúng là cái dũng có thừa. Sau này "chân dung và qđối thoại của TĐK đã xá nhận điều đó.
    Xin cảm ơn ông Nhật Tuấn và chân thành chia buồn cùng gia đình nhà văn Hoàng Yến vì sự mất mát không thể bù đắp này.

    Trả lờiXóa
  9. Xin cảm ơn Ông Thanh Phong về tình cảm của ông đối với ba tôi, nhà văn Hoàng Yến

    Trả lờiXóa
  10. Ông có thể chê tư cách Tố Hữu đểu, nhưng không thể vì thế mà nói thơ Tố Hữu dở.
    Tôi tuyệt đối không ưa bác Tố Hữu, nhưng không thể không thừa nhận ông ta có những câu thơ tuyệt hay.
    Ông Hoàng Yến có thể là người thẳng thắn chính trực, nhưng không thể vì thế mà nói thơ ông xuất sắc, nhất là những câu được trích dẫn này: Đường đi mặt trận
    Nước đồng gợn trăng
    Gió tre hoa bóng
    Gợi tình chiếu chăn…”
    ( Đường đi mặt trận)
    “Chiều cuối năm chưa xuống
    Sương xuống nhiều hơn mưa
    Bứt lá bỏ dòng suối
    Thả xuân về dưới kia…”

    Không hề có ý gì khuất tất, chỉ nói thật những lời từ đáy lòng

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhà văn Hoàng Yến chỉ bàn về thơ Việt Bắc của Tố Hữu thôi . Xin đừng suy ra là chê hết cả thơ Tố Hữu là dở. Hai khổ thơ trích của Hoàng Yến để dẫn chứng các cây bút phê bình thời đó đã quy kết ông là đa tình cảm, hòa bình chủ nghĩa chứ không ai nói là hai khổ thơ này xuất sắc. Xin đọc kỹ bài viết. Trân trọng

      Xóa
    2. Tôi thấy hai khổ thơ trên của nhà thơ HY rất hay, rất gần gũi chả lên gân lên cốt, những đêm hè bóng trăng lay động người trẻ thường nghĩ đến tình yêu trai gái (gợi tình chiếu chăn)
      Thơ Tố Hữu là thơ chính trị hô hào giả tạo bóp chết bản năng con người. Từ hào sảng đến ... Mê sảng.
      Mãi đến lúc về hưu bản thân Tố Hữu mới hết "lên gân" nên có làm một bài thơ tình thất ngôn tứ tuyệt đại loại nói về chuyện đêm nằm ngủ với vợ hay người tình mà chỉ mong trời đừng sáng, là cảm xúc thật.
      Dĩ nhiên Tố Hữu có rất nhiều fan.

      Xóa
  11. Theo Ngô Thế Oanh, tập Mắt người Sơn Tây mới in gần đầy tập hợp một số bài văn tơ của nhà tho Quang Dũng đã có đăng một bài đúng ra của nhà thơ Hoàng Yến nhưng trong tập này được nhìn nhận nhầm là của Quang Dũng:

    http://trannhuong.com/news_detail/13418/%E2%80%9CM%C6%B0a-r%E1%BB%ABng%E2%80%9D-b%C3%A0i-th%C6%A1-%E1%BA%A5n-t%C6%B0%E1%BB%A3ng-c%E1%BB%A7a-nh%C3%A0-th%C6%A1-Ho%C3%A0ng-Y%E1%BA%BFn

    Trả lờiXóa
  12. Đọc thơ Tố Hữu chán chết. Nịnh bợ thấy ghê. Không biết Tố Hữu có thấy xấu hổ không một năm sau bài thơ KHOC STALIN ra đời LX phanh phui chuyện xấu động trời của tên lãnh đạo tàn bạo này. Cả nước cười vào mặt Tố Hữu không hiểu sao hắn ta vẫn cứ chường cái mặt bèn bẹt thấy hèn quá.

    Trả lờiXóa
  13. Đọc bài này thấy cay cay lòng mắt. "Con chim chỉ hót được trong đêm" tìm mỏi mắt trong google không thấy. Bài viết này cũng có một "khuyết điểm" là không có một chân dung nào của Tác giả Hoàng Yến, vậy so với bà Thụy Khê thì ông Nhật Tuấn cũng chưa "công bằng" với Hoàng Yến (trong hàng loạt bài về Chân dung nhà văn). Nếu ông Nhật Tuấn không có ảnh, thì tôi sẽ cung cấp cho ông một Ký họa về tác giả Hoàng Yến (nếu ông cần thì xin địa chỉ mail của ông)
    Cám ơn bài viết của ông.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất mong nhận được ký họa chân dung Hoàng Yến. Email của tôi : nhatuan@gmail.com . Trân trọng cảm ơn

      Xóa
  14. Bài chê thơ Tố Hữu mà in được "3 kỳ liền trên báo Nhân Dân" thì cũng là một kỳ tài. Thế các đồng chí "Nhân Dân" có sao không hả bác?

    Trả lờiXóa
  15. Bài này làm cảm động lòng người quá, cay cay khóe mắt rồi :(

    Trả lờiXóa
  16. Nhung Vien Ngoc Quy lo dan ra anh-sang...
    Cam on Nha-van Nhat-Tuan.
    VanHa.

    Trả lờiXóa