Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2011

CHÂN DUNG HAY CHÂN TƯỚNG NHÀ VĂN (KỲ5)

                      




 Hình từ trên xuống : Y Nhi, Dương Thu Hương, Phạm thị Hoài ( trái), Vũ thị Thường (phải)

Trong các nhà văn nữ, có hai người đặc biệt nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước và không phải chỉ do văn chương. Đó là Dương Thu Hương và Phạm thị Hoài. Sang thời đổi mới, nước ta “âm thịnh dương suy” sao đó thấy nổi lên toàn các bậc quần thoa ?
Sau khi viết được một số truyện ngắn  và một vài tiểu thuyết , Dương Thu Hương có xu hướng thiên về chính trị . Cô thường tuyên bố :” tôi dùng văn chương để làm chính trị “. Tôi và Dương Thu Hương là chỗ quen biết  “mày tao”. Khoảng năm 1990,Hương bay vào Sàigon ở tại Chi nhánh nhà NXB Phụ Nữ gần dinh Thống Nhất và gọi tôi tới gấp.
Tôi kéo Hương ra ngồi vườn hoa trước cửa dinh nghe cô nói về đổi mới, về dân chủ tập trung, về vai trò nhà văn… Tôi cười hề hề :
” Chịu thôi, tao ghét “chính chị”, tao chỉ thích “chính em” thôi . “
 Hương đấm tôi, chửi toáng :
” Tổ sư thằng béo, nhát như thỏ đế…”.
Nói vậy nhưng những ngày sau tôi vẫn chở Hương đi khắp Sàigon gặp gỡ  “chiến hữu”, diễn thuyết tại CLB trí thức ở 43 Nguyễn Thông…
Có lần, vào buổi tối, tôi chở Hương chạy qua phố Lê Quý Đôn, hồi đó “chị em ta” đứng đầy vỉa hè dưới ánh đèn đường . Lúc chạy ngang, có em gái nhận ra tôi , gọi ơi ới :
” Anh Tuấn ơi…chở vợ đi đâu đấy ?”.
Đám chị em cười  ầm ầm làm Hương chửi tôi té tát, đấm vào lưng  thùm thụp. Ra Hà Nội, có lần tôi chở Hương tới tạp chí Văn Nghệ Quân Đội ở phố Lý Nam Đế gặp nhà văn Nguyễn Khải mới Sàigòn ra. Ba anh em chuyện trò rôm r lắm. Tôi khoe với Nguyễn Khải :
” Con Hương nó mới ra tiểu thuyết hay lắm”.
Ông Khải trố mắt :
” Thế à ? Cuốn gì thế ?”
Tôi liếc Hương :
” Chuyện tình kể trước lúc…dạng chân”.
Nói xong tôi ré chân chạy. Ông Khải phá ra cười hô hố làm Hương vừa chửi  vừa vác guốc đuổi đánh tôi.  Mấy hôm sau, vào gần trưa  Hương hẹn tôi, nhà thơ Lê Đạt, nhà phê bình Hoàng Ngọc Hiến tới sân Hội liên hiệp VHNT, 51 Trần Hưng Đạo. Hương bảo mỗi người hãy nói ngắn gọn “ văn xuôi là gì “. Tôi nhớ Lê Đạt và Hoàng Ngọc Hiến nói rất hay , Dương Thu Hương ghi lia lịa. Đến lượt tôi chẳng biết nói gì, đành bài bây :
” Văn xuôi gì cũng chẳng bằng thịt chó. Giờ lên hàng Lược đánh một trận mới thật là văn xuôi.”.
Dường Thu Hương chửi :
” Tổ sư thằng béo, chưa chi đã vòi ăn. Mà thằng này nói có lý …lúc này văn xuôi gì cũng chẳng bằng thịt chó …”.
Thế là cả bốn anh em thả bộ lên chợ Châu Long đánh một bữa  tuý luý. Dương Thu Hương là như thế. Hết lòng với bạn bè.Miệng lưỡi chua ngoa nhưng lòng dạ tử tế, thương người, trọng nghĩa khinh tài. Hồi năm 1979 đánh Tàu, DTH viết truyện ngắn “ Chân dung người hàng xóm” vạch mặt Trung Quốc, được giải nhất báo Văn Nghệ. Hương viết khoẻ và nhiều. Trong các tác phẩm của Hương, tiểu thuyết  “Thiên đường mù” theo tôi là hay nhất. Về sau cô thiên về hoạt động chính trị nên các tác phẩm gây tiếng vang phần nhiều là do chính trị.
Xuân Sách viết về Dương Thu Hương với cảm tình rõ rệt :
Tay em cầm bông bần ly
Bờ cây đỏ thắm làm chi não lòng
Chuyện tình kể trước lúc rạng đông
Hoàng hôn ảo vọng vẫn không tới bờ
Thiên đường thì quá mờ
Vĩ nhân tỉnh lẻ vật vờ bóng ma
Hành trình thơ ấu đã qua
Hỡi người hàng xóm còn ta với mình.”

“ Nữ tướng” văn xuôi thứ hai phải kể đến nhà văn Phạm thị Hoài . Hoài  xuất hiện cùng với  Nguyễn Huy Thiệp ở báo Văn Nghệ vào thời Tổng biên tập Nguyên Ngọc đổi mới báo . Hồi đó tôi ở Sàigon ra, nhà thơ Dương Tường đưa tôi mấy truyện ngắn của Phạm Hoài Nam (tên mới ra lò của Hoài) dặn :” cậu đọc kỹ và nhận xét coi !”.
Đọc xong tôi mang trả Dương Tường và chẳng hiểu sao tôi lại phán như ông thày đời :
”Con bé này cứ đi theo đường này nhất định là tắc tị…”.
Mấy năm sau Phạm thị Hoài nổi như cồn với Thiên Sứ, Mê Lộ, Marie Sến…tôi thấy ân hận vì đã nhận xét bộp chộp . Hai chục năm sau nhớ lại thấy bớt áy náy, vì suy cho cùng văn tài nào chẳng tới lúc…tắc tị ?
 Sau này Phạm thị Hoài sang Đức làm Talawas, diễn đàn văn học nghệ thuật bậc nhất,  rất có ích cho văn nghệ sĩ cả trong lẫn ngoài nước. Tuy bận rộn Hoài vẫn viết tiểu luận, và vẫn viết hai truyện ngắn xuất sắc :“ Cam Tâm”  và “Ám thị”. Có lần về VN, Hoài  tìm tới cơ quan tặng tôi cuốn Marie Sến. Tôi treo cuốn này ở ghi đông xe đạp vừa đạp thể dục vừa ngẫm nghĩ về nó, tới lúc quẹo trái, mải nghĩ bị xe máy phía sau tông hắt bắn lên trời cả người lẫn sách, nằm liệt cả tháng , sau cứ nhìn thấy Marie Sến của Hoài lại giật mình thon thót nghĩ tới lúc hút chết.
Xuân Sách hiểu khá rõ Phạm thị  Hoài :
“ Dẫu chín bỏ làm mười
 hay mười hai cũng mặc
Chẳng ai dung thiên sứ đất này
Dụ đồng đội vào trong mê lộ
Rồi bỏ đi du hí đến năm ngày.

Cùng lứa với Dương Thu Hương là nhà thơ Ý Nhi. Bà là ái nữ của  nhà văn-nhà nghiên cứu - GS Hoàng Châu Ký, quê Quảng Nam, là phu nhân của Giáo sư Nguyễn Lộc, nghiên cứu văn học. Ý Nhi nhiều năm làm biên tập NXB Hội nhà văn, sau đó chuyển vào TP Hồ Chi nhánh là Trưởng Chi nhánh của NXB này .
Ý Nhi làm nhiều thơ : Nỗi nhớ con đường, Cây trong phố chờ trăng,Người đàn bà ngồi đan,Ngày thường, Mưa tuyết…phần nhiều mang tâm trạng ngổn ngang như chị đã từng viết trong “tiểu dẫn” : “tôi ngại các tiệc vui - nhiều khi tôi khóc vì chính cái khiến mọi người quanh tôi vui sướng - và lại muốn thét lên khi mọi người yên lặng”.
Trong thơ chân dung về Ý Nhi, Xuân Sách cũng thắc mắc :”Trái tim với nỗi nhớ ai…” khiến  “người đàn bà ngồi đan “ phải “sợi dọc thì rối, sợ ngang thì chùng”.
Ở Hội nhà văn có một bậc cao nhân, thi văn nhạc toàn tài, là người trong mộng của nhiều nữ hội viên . Không biết Xuân Sách có ám chỉ ông này không ? .
Trái tim với nỗi nhớ ai
Như cây trong phố đứng hoài chờ trăng
Như người đàn bà ngồi đan
Sợi dọc thì rối, sợi ngang thì chùng.

  Bậc “đàn chị” về tuổi tác của các nữ sĩ trên phải kể tới nhà văn Vũ thị Thường  năm nay cũng ngoài 80 , là Chế Lan Viên phu nhân và  thân mẫu của nhà văn Phan thị Vàng Anh. Số là vài năm sau  khi chia tay với bà vợ  đầu Nguyễn Thị Giáo năm 1958, Chế Lan Viên đi thực tế Thái Bình và gặp cô gái “mầm non văn nghệ “Vũ thị Thường. Được nhà thơ lớn “kèm cặp”, Vũ thị Thường viết truyện ngắn “cái hom giỏ” được giải nhất báo Văn Nghệ, được đưa về công tác ở Hội nhà văn , làm đám cưới với Chế Lan Viên và sau này làm tới Uỷ viên chấp hành Hội. Vũ thị Thường viết thêm được truyện “gánh vác” , “cái lạt” và “vợ chồng ông lão chăn vịt “ rồi thôi.
Xuân Sách viết về Vũ thị Thường với giọng bông lơn :

Từ trong hom giỏ chui ra
Đã toan gánh vác sơn hà chị ơi
Định đem cái lạt buộc người
Khổ thay ông lão vịt trời phải chăn

Nghe đồn trong “dị bản” về Chế Lan Viên, còn hai câu nữa cũng nói về Vũ thị Thường :
“ Nghĩ Thường gánh vác mà thương
Lẽ đâu sự nghiệp chỉ bằng cái hom ?”

Chi tiết này xin dành các nhà nghiên cứu văn học.

    (còn tiếp)


17 nhận xét:

  1. Cảm ơn Nhà văn Nhật Tuấn.Kính chúc Nhà văn luôn vui khỏe và cho lên trang đầy đủ "chân tướng" của 100 nhà văn cùng cố Nhà thơ Xuân Sách.

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn bạn Trần Ngọc Sơn đã động viên...

    Trả lờiXóa
  3. cam on nha van Nhat Tuan. Nho ong ma toi biet duoc chan dung, chan tuong cua 100 nha van hien dai qua nhung net phac hoa don so cua Xuan Sach .Thi ra cai chan dung cu moi ngay mot rang ro, con cai chan tuong thi cang ngay cang bi boc tran.Chuc ong suc khoe,viet sung

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là chẳng đọc được cái gì của Nguyễn Thị Thường cả, chẳng qua biết tên bà chỉ vì là vợ Chế Lan Viên thôi.

    Trả lờiXóa
  5. Cái ông Béo Nhật Tuấn này giỏi vẽ người với những đường nét hài hước, vẽ tiếp đi ông!

    Trả lờiXóa
  6. Văn tài Vũ thị Thường rất xuất sắc, bà viết ít nhưng truyện nào của bà cũng làm người đọc kính nể, truyện ngắn "Cái lạt" "Bà Khúng đi nghỉ mát" (cái tên bà "Khúng" tôi nhớ không chắc đúng lắm!) đương thời là đề tài tranh luận rất sôi nổi của những người hay đọc, tôi thích truyện bà viết trước khi biết bà là vợ Chế Lan Viên, thời ấy bạn đọc như tôi rất ít khi để ý đến đời tư các tác giả.
    Truyện thời xưa đề tài khá hạn chế, chính cách viết- hay có thể nói là văn tài của nhà văn làm người đọc nhớ, như Nguyễn Khải, Vũ thị Thường, Đỗ Chu.

    Trả lờiXóa
  7. Kính gửi nhà văn Nhật Tuấn, nhờ anh mà người đọc mới biết được vụ thời sự văn học này một thời bị dị ứng của các "quan văn nghệ". Với 1 giọng văn hóm hỉnh của anh mà tôi biết được chân tướng dị dạng của bọn văn nô / 100 pho tượng mà Xuân Sách đã tạc nện. Tác phẩm này mãi mãi có sức sống lâu bền trong nhân dân. (Nguyễn Thị Nhím)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn đã động viên

      Xóa
    2. Kính gửi bạn Nguyễn Thị Nhím,
      Đọc comment của bạn và lời cảm ơn của Nhật Tuấn, tôi có vài thắc mắc: Bạn căn cứ vào đâu mà cho rằng với loạt bài này Nhật Tuấn muốn vẽ chân tướng dị dạng của bọn văn nô?
      Tôi cũng xin mạn phép hỏi "họa sĩ" Nhật Tuấn: Đọc một vài chân dung tôi thấy Nhật Tuấn là bạn bè hoặc chỗ quen biết của bọn văn nô này và dùng những tư liệu từ quan hệ đó để vẽ chân dung. Vậy họa sĩ có thuộc hay muốn vào hội đó không hay chỉ nhằm mục đích vẽ và nhận cảm ơn của những người thích bức vẽ dị dạng?
      Rất mong hai vị có phúc đáp cho thắc mắc của người đọc.

      Xóa
    3. Đọc kỹ lại nhé : chân tướng dị dạng của bọn văn nô/100 pho tượng.... lưu ý dấu (/).

      Xóa
    4. Thơ nô, văn nô có mà đầy! Chẳng qua do nhận thức của mỗi người! Có đọc bài thơ khóc ông Xít ta lin của nhà thơ lừng danh Tố Hữu không? Có thuộc thể loại thơ nô, bưng bô không?

      Xóa
  8. Phục các nhà văn hồi đó quá. Trong lúc đang đói mà các bác vẫn "thả bộ" đươc từ 51- Trần Hưng Đạo lên tận Châu Long để ăn thịt chó. Tôi thì chả có sức, có lẽ phải gọi anh xe ôm, nguyên là con trai nhà thơ Xuân Miễn đến trợ giúp.
    Cám ơn nhà văn.

    Trả lờiXóa
  9. Không biết nhà văn Nhật Tuấn có xuất bản được cuốn sách này không? Có lẽ làm ở VN thì hơi khó, vì nhà văn mình từ trước đến nay vẫn chưa quen chê nhau.

    Trả lờiXóa
  10. Chắc là không ạ....Xuất bản ở nước ngòai thực lòng tôi không muốn ạ. Cảm on bạn đã quan tâm

    Trả lờiXóa
  11. Tôi từng rất thích vài cuốn của DTH: Truyện "Lâu đài trên cát", "Bên kia bờ ảo vọng", "Thiên đường mù"... Các đồng nghiệp của tôi cũng thế! Nhưng "Đỉnh cao chói lọi" thì chị ấy viết chát chúa quá. Giọng văn hằn học rất khó đọc!

    Trả lờiXóa
  12. Chào nhà văn Nhật Tuấn !
    Cám ơn nhà văn! Chúc nhà văn sức khỏe và tiếp tục cống hiến cho đời những tác phẩm.
    Tôi rất thích những tác phẩm đã đọc của chị DTH. Khi đọc Thiên đường mù tôi rất thích nhưng thấy có gì đó bất ổn. Sau tôi hiểu đó là sự quá tải,chuyển tải trí tuệ của chị Hương qua 1 nhân vật.
    Có một thời tôi không thích nghe chi Hương vì nó chát chúa quá. Sau một lần được nghe chị kể chuyện đi lấy tài liệu thời Nguyễn Văn Linh tôi mới hiểu chị và thấy mình quá bất công. Chỉ một chút thôi về những gì chị biết, những gì chị phải trải qua đã đủ kinh hoàng. Nếu là tôi chắc tôi sẽ chết nếu không gào thét.
    Đỗ Xuân Cang

    Trả lờiXóa
  13. Chào nhà văn Nhật Tuấn !
    Cám ơn nhà văn! Chúc nhà văn sức khỏe và tiếp tục cống hiến cho đời những tác phẩm.
    Tôi rất thích những tác phẩm đã đọc của chị DTH. Khi đọc Thiên đường mù tôi rất thích nhưng thấy có gì đó bất ổn. Sau tôi hiểu đó là sự quá tải,chuyển tải trí tuệ của chị Hương qua 1 nhân vật.
    Có một thời tôi không thích nghe chi Hương vì nó chát chúa quá. Sau một lần được nghe chị kể chuyện đi lấy tài liệu thời Nguyễn Văn Linh tôi mới hiểu chị và thấy mình quá bất công. Chỉ một chút thôi về những gì chị biết, những gì chị phải trải qua đã đủ kinh hoàng. Nếu là tôi chắc tôi sẽ chết nếu không gào thét.
    Đỗ Xuân Cang

    Trả lờiXóa