Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, ngày 03 tháng 10 năm 2011

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH..."TIẾN SĨ"

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH ...”TIẾN SĨ”

Tối thứ bảy, trên đường dặt dẹo , tôi ghé siêu thị Metro một tỉnh lỵ phía Nam.Tuy chẳng bằng Diamond Plaza Sàigòn với  hàng hiệu chính hãng Gucci,Versace, Louis Vuitton… nhưng cũng bày bán  hàng cao cấp sờ vào cứ gọi bỏng tay. Còn đang ngơ ngác như quạ vào chuồng lợn, một cái đập vai giật mình, hoá ra K., dân Bắc nhập cư mãi dưới huyện vùng sâu vùng xa.
“ Ối trời ơi..lâu lắm mới gặp. Đi đâu xuống xứ khỉ ho cò gáy này ?”
Ôm một cái mừng quớ. Mấy năm gặp lại, anh đẫy và trắng ra, đúng  cán bộ tỉnh lẻ. Tôi cười cười :
“ Vợ con đâu, thứ bảy dám lẻn đi siêu thị một mình ?”
K. lắc đầu :
“ Một mình đâu,tôi đưa …cô giáo đi siêu thị đấy chớ !”
Tối tròn mắt :
“ Cô giáo dậy con cậu à ? Mà hôm nay đâu phải 20 tháng 11 ?”
K. thở hắt ra :
“ Không phải dậy con tôi mà dậy…tôi…”
Tôi há hốc cả miệng :
“ Dây cậu ?”
“ Chớ sao ? Thôi tôi phải đến chỗ bà ấy đây. Hẹn anh xong việc đi nhậu nhé !”
K. ghi số điện thoại rồi bước nhanh đến chỗ một phụ nữ đứng tuổi đang chọn hàng ở quầy mỹ phẩm. Một tiếng sau K. gọi tôi lên nhà hàng trên lầu. Rót bia ra ly, mặt mày anh bí xị :
“ Cháy mẹ nó 5 triệu rồi. Mẹ kiếp ngoài 5 sọi rồi còn đòi mua son môi, son mắt, lăn nách , sữa rửa mặt, dầu gội đầu…toàn hàng xịn …”
Tôi kinh ngạc :
“ Cậu nói ai vậy ?”
“ Cô giáo chứ còn ai ?”
“ Sao không để vợ dẫn đi ?”
K. trợn mắt :
“ Để vợ tôi nó xót tiền không chịu mua thì có mà hư bột hư đường …”
 Không hiểu chuyện gì, mặt tôi cứ nghệt ra làm K. cười cười :
“ Tôi về cái huyện chó ăn đá gà ăn sỏi này được 3 năm mới mò tới cái ghế Phó Phòng. Khổ nỗi Đảng ta lại “tiêu chuẩn hoá cán bộ”, muốn lên Trưởng phòng  phải có bằng đại học. Mà tôi chỉ mới trung cấp . Đành nhắm mắt đi học hàm thụ, cố kiếm cái đại học mới mong lên Trưởng phòng . Ngày xưa có câu “dốt như chuyên tu, ngu như hàm thụ”. Dốt cũng được, ngu  chẳng sao, cứ có bằng đại học là cầm chắc cái ghế Trưởng phòng. 4 năm  kiên trì bám trụ, cứ 3 tháng tập trung lên tỉnh học một tháng. Toàn thày cô Hà Nội vào hoặc Sàigòn về. Học ngày hai buổi 6 tiết, học chớp nhoáng , nháo nhào…”
Tôi thông cảm :
“ Học vậy chắc vất vả lắm…”
K. lắc quày quạy :
“ Học không vất vả bằng chiều thày cô ?”
Tôi trợn mắt :
“ Cậu nói sao ? Chiều thày cô là sao ?”
K. toét miệng ra cười :
“ Ông này ngớ ngẩn như người ngoài hành tinh ! Ông quên mất ông đang sống ở cái nước nào hả ? Chẳng hạn cô giáo của tôi, hôm qua hết giờ cô gặp tôi ngoài sân trường :” Nghe nói tỉnh ta mới mở cái siêu thị Metro lớn lắm…”. Tôi ngớ người, tới số rồi, đành mau miệng :” Dạ vâng, Metro ở đây chẳng thiếu thứ gì, ngang Sàigòn …”. Cô giáo cười tươi như hoa nở :” Vậy chiều mai nhờ anh dẫn tôi đi mua sắm nha…”. Tôi đành vâng chứ biết làm sao ? “
Tôi suýt văng tục :
“ Mua gì hết những 5 triệu ? Ăn dầy thế ?”
K. ghé tai tôi, nhỏ giọng :
“ Thế còn ít đấy. Thằng bạn tôi còn phải mới ba thày đi nhậu , hát karaoke, tắm hơi rồi còn “tăng 2” nữa kìa. Bỏ rẻ cũng phải hai chục triệu…”
Tôi phì cười :
“ Kỳ tập trung nào cũng vậy à ?”
K. thở hắt ra :
“ Kỳ nào cũng vậy, mà đâu chỉ khoản đó, còn tiền ăn, tiền khách sạn, tiền tiêu vặt , tuốt tuột cả lớp anh nào cũng phải góp hết…”
Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn :
“ Nếu không thì sao ?”
K. trợn mắt :
“ Thì xách giấy bút về địa phương chứ sao. Nào học lực yếu, nào bài vở kém, nào thi lại môn này môn kia…Nó hành cho …lòi tiền ra thì thôi”
Tôi phẫn nộ :
“ Sao các anh không tố cáo lên Bộ giáo dục ?”
K. cười mếu :
“ Ông này ngu bỏ mẹ. Làm thế thì đến đời sang tiểu tôi mới có được cái bằng đại học để leo lên ghế Trưởng phòng.
Tôi thở dài :
“ Mới kiếm bằng đại học đã gian nan thế ? Mai mốt còn bằng “tiến sĩ” thì  sao ?”
K. cười héo hắt  :
“ Còn khó  gấp 10 lần “đường lên đỉnh Olympia” kìa . Mà lại còn phải chịu nhục nữa chớ. Vậy nhưng muốn nhòm cái ghế Giám đốc Sở, Phó Chủ tịch tỉnh thì vẫn cứ phải nhắm mắt trèo chứ biết sao giờ ? Đời nó đều thế ?  Thôi làm cái cho hạ nhiệt, trăm phần trăm nha…”







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét